Tản văn Bức thư màu tím trong chai - Em là lá

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi hoa vô sắc, 11/10/17.

  1. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Tác phẩm: Bức thư màu tím trong chai.
    Tác giả: Em là lá
    Sưu tầm: hoa vô sắc.

    Gửi Lá của ngày mai!

    Lá! Em biết Lá vẫn giấu em mà ở đâu đó nơi này, chực chờ một ngày em thành công, Lá sẽ âm thầm đi mất. Lá không biết, em vẫn luôn sợ khi phải nghĩ đó là ngày mai, đây là nỗi sợ hằng ngày.

    Lá! Lá đừng đi được không? Ở đây thôi, trong trái tim, nhịp thở. Lá đi rồi thì em sẽ buồn và nhớ lắm, nỗi nhớ như nhớ nhà, nỗi nhớ như nhớ mẹ nơi xa…

    Lá! Lá đừng cười em bi lụy thế! Em cũng không nghĩ mình thế đâu, nhưng mỗi mùa qua đi em lại cồn cào mong trong hoài niệm.

    Em nhớ vườn đào của dì trong buổi đầu xuân, những nụ hoa đỏ hồng giống như đang thắp lửa, nồi bánh Chưng ùng ục sôi, còn cả chè, mứt mẹ làm nữa. Chỉ nghĩ thôi em đã muốn về rồi.

    Em nhớ cả mùa hoa vải đầu hè, dì dạy em đem đồ ra gõ mật, lấy bát hứng chùm hoa, đũa đầu cành khẽ đập, giọt mật như giọt sương ngọt thơm hơn cả nước đường. Những giọt sương nuôi em khôn lớn, làm sao có thể quên ngay chứ!

    Rồi thu qua, rồi đông về… chẳng mùa nào em quên.


    Em - không mạnh mẽ như em tưởng tượng, cũng chưa trưởng thành như Lá vẫn mong. Em vẫn chỉ là em – cô bé của rừng xanh, của riêng Lá đấy!


    Nhưng em giờ cũng đã ra phố, sợ rồi những ồn ào, bon chen sẽ cuốn em đi cùng với vội vã. Em sợ Lá sẽ bỏ lại em…


    Gửi Lá của ngày sau!

    Thật ra em không biết ngày sau là bao lâu, cũng không biết Lá còn bên em không nữa. Nhưng chắc là Lá sẽ về nếu có lần nhìn lại, và những gì em ghi đây sẽ được em lưu lại đâu đó, ít cũng phải được năm, mười năm.


    Em đang chuẩn bị cho sự lãng quên, và em muốn rằng khi mình cần tìm lại, đọc những điều này thì Lá sẽ trở về…


    Lá! Lá đừng cười em lo xa, không xa đâu vì hai, ba năm sẽ trôi đi nhanh lắm. Mà cuộc sống nơi đây có nhiều bề bộn quá, mờ sáng đã bắt đầu - tới khuya muộn mới xong. Suốt ngày dài em mệt mỏi, đến tối về nghỉ ngơi. Em sợ mình không có thời gian để nhớ!

    Em chỉ có một mình thôi…

    Rồi đây những nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền ép người. Em sợ mình sẽ quên, sẽ kiệt sức cho những lo lắng khác.

    Lá đừng dụ em lùi bước, em sẽ vẫn ở đây thôi - giữa thị thành cùng với những lo toan. Em sẽ tốt thôi, thật đấy! Em đang cố!

    Em của giờ đây không cần xây một ngôi nhà thật to cho mẹ như lời hứa ngày xưa, nhưng em muốn có thể đưa mẹ tới từng nơi mẹ muốn. Cuộc đời mẹ lắm nhọc nhằn, bề bộn, cứ mải ấp ôm, chở che những đứa trẻ - con mình. Một cánh cò đã đau khớp, mỏi lưng. Em muốn mẹ được sải cánh trên từng miền đất rộng, không phải nhọc lòng vì những đứa con bé bỏng. Vì thế em phải trưởng thành.

    Em sẽ mạnh mẽ thôi, Lá đừng lo! Người ta lớn vẫn được ông Trời cho cơ bắp, em còn được Người cho trí óc, không có điều gì dễ dàng đốn ngã được em đâu.

    Nhưng Lá này…

    Nếu một ngày Lá muốn ra đi… Nhớ gửi cho em một lời “hẹn gặp lại”. Lá nhé!

    Chào Lá! Em là Lá của hôm nay.

    Em.
     
  2. Little Devil

    Little Devil Cây bút kinh nghiệm
    • 53/74

    Kẹo Bông là Hoa, hoa của ngày mai...
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  3. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Ôi! Tui bây giờ là một cái cây, vẫn đang có cả hoa lẫn lá nhé. Hoa không màu, còn lá màu đen. ;)
     
  4. Little Devil

    Little Devil Cây bút kinh nghiệm
    • 53/74

    Cây chi mà lạ rứa?
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  5. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Cây hoa chứ chi. Ông không biết, hồi tui tạo ra lá, lấy màu đen để tang cho hoa, lúc 360 sập ý! May, ông Trời có mắt, trả hoa nhưng lá cũng không thu về.
     
  6. Little Devil

    Little Devil Cây bút kinh nghiệm
    • 53/74

    Ôi, khó hiểu thật!
     
  7. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Ông giả ngốc chẳng đáng yêu chút nào... <3 <3 <3
     
    Little Devil thích bài này.

Chia sẻ trang này