Ngôn tình Bỉ ngạn hoa - Hắc Khiết Minh

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Diệp Yến Linh, 17/2/16.

  1. Diệp Yến Linh

    Diệp Yến Linh Cây bút mới
    • 3/6

    Tên tác phẩm: Bỉ ngạn hoa
    Tác giả: Hắc Khiết Minh
    Editor: Diệp Yến Linh
    Nguồn convert: wattpad
    Thể loại: tiên giới, hiện đại, cổ đại, liên kiếp.
    Rating: none.
    Độ dài:
    Tình trạng: đang tiến hành.

    Nội dung: mối tình thần tiên giữa con Diêm vương và tiên nữ. Phạm vào thiên điều đày vào luân hồi.

    Văn án:
    Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn biết nàng là thiên kiếp trời định mà hắn vĩnh viễn không thể kháng cự.

    Nàng luôn chấp nhận tất cả của hắn mà không oán không hận.

    Cho dù là tốt hay xấu, nàng chưa từng lộ vẻ ghét cay ghét đắng.

    Trong bóng tối vô tận, chỉ có nàng là ánh sáng duy nhất của hắn.

    Bởi sự chấp niệm nhất thời, mặc dù biết rõ là không nên nhưng hắn vẫn giữ nàng ở bên cạnh.

    Là hắn phạm vào thiên quy của trời đất.

    Hắn đã tăng cực khổ lên người nàng nhiều hơn bất kì ai.

    Nhưng hắn dùng cái giá lớn để đánh đổi, để nàng phải vào luân hồi, chịu nỗi khổ sinh lão bệnh tử…

    Ngàn năm trôi qua, hắn luôn tìm lại nàng trong vạn kiếp luân hồi.

    Dù hắn luôn đạp phá hết tất đất trên nhân gian, nhưng lần nào cũng bỏ lỡ nàng.

    Cuối cùng, tại kiếp này, nàng xuất hiện trước mặt hắn.

    Khuôn mặt không còn giống trước, nhưng sự dịu dàng của nàng vẫn còn đó.

    Có điều nàng đã quên hết, quên tất cả những gì liên quan đến hắn…

    Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
     
    Last edited by a moderator: 18/2/16
  2. Diệp Yến Linh

    Diệp Yến Linh Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 1
    Buổi trưa mùa thu, mọi người trong lớp đều buồn ngủ.

    Trong lớp, giáo viên viết chữ lên bảng một cách từ từ, các học sinh đang ngồi trong lớp đều uể oải, chỉ có vài học sinh chuyên tâm nghe giảng, hơn nửa đều nằm úp lên bàn ngủ.

    Ngoài sân là tiếng ve kêu râm rang, đây giống như thuật thôi miên vậy, cứ mỗi lần ve kêu là học sinh đều úp mặt tìm chu công chơi đánh cờ.

    Bạch Khởi Lệ nhìn giáo viên đang viết nhanh trên bảng với đôi mắt nặng trĩu, những chữ tiếng Anh bình thường trở nên mơ hồ.

    Cô cố gắng khiến mình tỉnh lại nhưng tiếng ve ngoài cửa sổ, nắng ấm đan xen với hơi lạnh trong veo, giáo sư lại nói linh tinh và những bạn học đang nằm rạp trên bàn, khắp nơi đều là những điều khiến cô không thể nào cố gắng, sau mấy cái ngáp và gật đầu do ngủ gật, cuối cùng cô cũng bị cơn buồn ngủ đánh bại, lập tức úp mặt lên bàn.

    Ve vẫn cứ kêu, gió mát nhè nhẹ.

    Ánh tà dương từ từ hạ xuống khiến ngôi trường giống như bị màu da cam ấm áp bao phủ…

    “Khởi Lệ”
    Úi!

    Câu này làm cô tỉnh dậy, sau đó nhảy dựng lên, mở miệng giơ tay lên, lớn tiếng đáp trả lại “Có “

    Cô chưa nói xong thì cảm thấy có gì đó không ổn.

    Chẳng hiểu sao các bạn trong lớp đều tỉnh dậy, hơn nữa bọn họ còn trừng mắt nhìn cô, ngay cả giáo viên cũng nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc.

    Một giây sau, tất cả mọi người cười lớn.

    Cô lập tức biết mình vừa một việc điên khùng, lúc này cô mới nghe lớp trưởng Tiểu Mạn vừa vừa vừa nhắc nhở cô: “Tớ nói đứng dậy chứ không phải Khởi Lệ…”

    Ừ, đáng ghét!

    Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ ửng, cực kỳ lúng túng, lúc này giáo viên vừa bực mình vừa buồn cười nói “Bạch Khởi Lệ, em nhấc tay làm gì? Em có vấn đề nào chưa hiểu sao?”

    Cô nhanh chóng đặt cái tay đang nâng lên xuống, đỏ mặt lắc đầu.

    Tiểu Linh ở cạnh thấy bộ dạng đáng thương của cô thì nhịn cười mở miệng hô “Cúi chào, tan học”

    “Cảm ơn giáo sư!” Mọi người vừa cười vừa cúi chào, sau đó đồng thanh nói.

    Nhờ sự mơ hồ của cô mà các bạn trong lớp đều có một trận cười nghiêng ngã trong buổi tan học, cô lúng túng ngồi thu dọn sách vở trong tiếng cười của cả lớp.

    “Khởi Lệ, sau này đừng có giơ tay nữa, chúng ta đã lên cao trung (trung học) chứ không còn là học sinh tiểu học nữa, haha!”

    “Khởi Lệ, đừng để ý tới bà tám kia, cậu ‘CÓ’ rất to, rất phấn chấn, chẳng qua cậu nên lau nước miếng trên mặt mình trước khi ra khỏi lớp nhé! Ngủ mà chảy cả nước miệng vậy cô hai!”

    Tiếng cười sung sướng lại vang lên, cô gượng cười cầm lấy khăn giấy mà A San đưa cho mình, lau khóe miệng và ngụm nước trên bàn.

    “Khởi Lệ, hôm nay là ngày trực nhật của cậu và Điềm Điềm, đừng quên lau bảng nhé! Tớ đi trước nha! Bye”

    “Khởi Lệ, tớ về trước, bye”

    “Bye!”

    Tan học chưa đến năm phút đồng hồ mà học sinh trong lớp thưa đi rất nhiều.

    Bạch Khởi Lệ dọn sách vở vào cặp, sau đó lau bảng đen, trong lớp không còn ai nữa hết, cô và Điềm Điềm đóng hết các cửa sổ lại, sau đó mới vác cặp, vừa ngáp vừa đi ra cổng trường.

    “Khởi Lệ, cậu không sao chứ? Có cần quá giang tớ một đoạn không?” Điềm Điềm tốt bụng đề nghị khi thấy cô vừa đi ra cổng vừa ngáp.

    “Không cần đâu, bao tay của tớ bị hư rồi, tớ phải đi mua nữa. Hơn nữa tớ phải đi bộ để đỡ buồn ngủ một chút, không lát để ba mẹ tớ thấy thì sẽ biết tớ ngủ gật mất. Họ mà biết nhất định sẽ chạy đi mách ông ngoại tớ, lúc đó ông ngoại sẽ không dạy võ cho tớ mất!”

    “Vậy tớ về trước, cậu đi đường cẩn thận đó! Bye”

    “Bye” Khởi Lệ vẫy tay với Điềm Điềm, sau đó mỉm cười gật đầu với bác Ôn “Chào bác Ôn, tạm biệt”

    Bác Ôn cười với cô một cái, đợi con gái lên xe thì xe lướt qua cô.

    Sau khi xe nhà họ Ôn đi qua thì nụ cười trên mặt Bạch Khởi Lệ biến mất, cô đứng dưới cổng trường trường tư nhân Hiểu Hoa, cô đứng duỗi lưng trước trường, sau đó ngáp một cái thật lớn, lúc này mới xoay người gãi đầu, lau đi nước mắt do ngáp mà ra, sau đó chào hỏi cô gái đằng sau lưng cô.

    “Hi”

    Cô gái kia cũng mặc đồng phục như cô, mái tóc đen buộc thành đầu công chúa.

    Cô biết cô gái này, hay phải nói là đàn chị này.

    Mấy sáng trước Khởi Lệ đã thấy cô gái này trên đài kéo cờ, cô ấy mặc đồng phục trường, mái tóc buộc theo kiểu công chúa, nhận giấy khen từ tay hiệu trưởng. Hôm đó, dưới ánh nắng mặt trời mềm lại, làn da của chị ấy hồng hào chứ không trắng bệch như hôm nay.

    “Cô… thấy tôi?” Đàn chị bị lời chào hỏi của cô dọa sợ, chần chờ mở miệng hỏi.

    “Vâng” Cô không bị câu này dọa sợ đâu! Cô gật đầu trả lời.

    “Thật hả?” Đàn chị tới gần cô hơn.

    “Thật” Cô gật đầu”

    “Tại sao… Ngoài cô ra… không ai thấy tôi? Cũng không ai nghe thấy tôi nói?”

    Cô nhìn đáy mắt đầy hoang mang của đàn chị, dịu dàng nhắc nhở “Chị có nhớ nó bắt đầu từ lúc nào không?”

    “Chị… Chị không nhớ rõ…” Đàn chị mờ mịt, nghi ngờ nói “Chị chỉ nhớ chị tới trường…. Sau đó… Sau đó… Ngực chị rất đau….”

    Lời nói mềm mại trong không khí, đàn chị nhìn cô, sắc mặt càng trắng bệch, sợ hãi, run rẩy hỏi “Chị… đã chết sao?”

    Ánh hoàng hôn nhuộm bầu trời thành màu vỏ quýt.

    Cô mở miệng nói “Chị tái phát bệnh tim trên xe, ba ngày trước”

    “Cho nên… Mọi người mới đặt hoa trên bàn chị?”

    “Vâng”

    “Chị biết chị bị bệnh tim bẩm sinh, nhưng tình hình mấy năm nay rất tốt nên chị còn tưởng…”

    Giọng nói của đàn chị nhỏ dần rồi biến mất, lúc này là vì nghẹn ngào.

    Khởi Lệ nhìn cô, không biết nên nói gì cho tốt.

    “Chị còn rất nhiều điều cần làm lắm”

    “Vâng”

    “Chị muốn đi rất nhiều nơi”

    “Vâng”

    Cô có thể thấy những giọt nước mắt trong suốt của đàn chị rơi xuống.

    18 tuổi là lúc nụ hoa chuẩn bị nở và tỏa hương, cô biết đàn chị có rất nhiều giấc mơ, cô cũng biết đàn chị không cam tâm vì điều này, nếu như là cô, cô cũng không thể chấp nhận được.

    Tuy biết rõ làm vậy sẽ khiến mình trở nên yếu đi nhưng Khởi Lệ nhịn không được mà đưa tay ra, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của đàn chị.

    Đàn chị cúi đầu, nhìn bàn tay bị nắm chặt của mình “Tay của em rất ấm”

    Lúc bàn tay bị nắm, đàn chị cảm thấy ngực mình giống như bị người khác nắm lấy, đau tới mức cô không thể thở nổi, cô chỉ có thể nhịn cơn đau này xuống.

    Thiếu nữ nhìn cô đầy kinh ngạc, lúc đàn em nắm chặt tay cô, cả thế giới gần như sáng len, cơn đau trên ngực cô gần như biến đi.

    “Em làm cái gì thế?” Cô kinh ngạc hỏi.

    “Chị có đồng ý tin em không?” Khởi Lệ hỏi.

    Thiếu nữ gật đầu ngay lập tức.

    Cô nở nụ cười, sau đó đi tới ôm đàn chị bạc mệnh của mình.

    Ánh sáng màu trắng nhàn nhạt tỏa ra từ thân thể của Khởi Lệ, nó bao lấy cả hai người, ánh sáng càng lúc càng sáng cho đến khi cô không thấy gương mặt của đàn chị.

    “Đi thôi” Cô nói với đàn chị “Đừng sợ, nó sẽ dẫn chị tới chỗ chị nên đi, chị luôn bỏ qua nó, lần này đừng bỏ lỡ nó nhé!”

    Sau đó, lại giống như ban đầu, ánh sáng màu trắng lập tức biến mất.

    Một giây sau, cổng trường chỉ còn mình cô đang thở hổn hển, tay run run, cả người choáng váng vô cùng.

    Cô biết, không ai thấy chuyện lúc nãy, xưa nay, chỉ có mình cô thấy được chuyện này.

    Cảm ơn…

    Tiếng đàn chị vang lên giữa không trung.

    Cô ngẩng đầu lên cười nhẹ.

    Lúc cô ngã xuống, cô nghe thấy tiếng mọi người ở gần đó kêu lên, bảo vệ ở cổng trường chạy đến rất nhanh.

    Lúc cô đang nửa tỉnh nửa mê thì nghe thấy tiếng kèn từ xa vang lên, hình như còn có tiếng quở trách của ai đó nữa.

    Có người bế cô lên, đưa cô đến bệnh viện.

    Cha, mẹ, ông bà nội đều đến.

    Nhưng ngoài người nhà ra cô còn nghe được giọng nam lạnh lùng đầy quen thuộc.

    Người đó không nên làm thế.

    Ai đó?

    Ai vậy?

    I can see dead people.

    Cô quên tên bộ phim đó rồi, nhưng trong đó có một cậu bé ở trong bệnh viện nói với bác sĩ tâm lý câu này.

    Cô tỉnh lại trong phòng cấp cứu của bệnh viện, nhìn những đồ điện tử chữa bệnh và rèm cửa sổ màu xanh nhạt, còn có gương mặt nghiêm túc của người thân, cô thật sự muốn nói câu đó với bọn họ,

    Cô có thể thấy người chết.

    Ừ, dịch từ tiếng anh ra chắc là thế.

    Tiếc là người nhà sẽ không phản ứng như bác sĩ trong phim, nhất định bọn họ sẽ đưa cô đến gặp bác sĩ tâm lý, hoặc nhìn cô với ánh mắt ‘Cô bị điên hả?’

    Cho nên cô chỉ có thể im lặng không nói câu đó ra, cô chỉ phun ra một chữ để nhắc mọi người cô đã tỉnh.

    “Hi”

    Những lời cãi nhau nho nhỏ lập tức dừng lại khi nghe giọng nói yếu ớt của cô vang lên, mọi người lập tức xoay đầu lại, mẹ cô là người đầu tiên đi tới giường cô.

    “Hi”

    Mẹ nắm chặt tay cô, nhìn cô với ánh mắt lo lắng “Con có khỏe không?”

    “Vâng” Cô gật đầu, nhìn ông bố đẹp trai không kém gì minh tinh đằng sau mẹ, cô mỉm cười với hai người, giả ngu hỏi “Chuyện gì xảy ra vậy ạ?”

    “Con ngất xỉu ở cổng trường” Ba cô mở miệng trả lời.

    “Bác sĩ bảo huyết áp của con quá thấp” Ông nội chêm vào.

    “A” Cô nhìn mọi người vô tội nói “Vậy con tỉnh rồi nè, có thể về nhà chưa ạ?”

    “Không được”

    Giọng nói như đinh chém sắt này không phải của người lớn mà của chàng trai ở cuối giường.

    “Sao lại không được?” Cô nhíu mày hỏi.

    “Chị phải ở bệnh viện để kiểm tra” Hắn kiên định nhìn ba người lớn luôn làm theo ý cô, lúc bọn họ định mở miệng nói thì hắn đã cướp lời “Năm nay chị ấy đã xỉu hai lần, mọi người không muốn kiểm tra để biết nguyên nhân chị ấy xỉu hay sao?”

    “Nhưng mà, Tiểu kỳ, chị không muốn ở bệnh viện” Khởi Lệ cố gắng chảy nước mắt để làm em trai đồng tình, đáng tiếc kỹ xảo của cô không tốt, cố gắng nửa ngày vẫn không có giọt nước mắt nào rơi ra.

    Bạch Chí Kỳ nhìn chị gái đang giả vờ đáng thương của mình, lạnh lùng nói “Không, được”

    Thấy bên này không thể thuyết phục được, ngay cả người lớn trong nhà cung không giúp gì được, Khởi Lệ đành phải nhìn người em trai tốt bụng hơn.

    “Tiểu Lân…” Cô dùng ánh mắt của con chó nhỏ, nhìn hắn với vẻ khẩn cầu.

    Bạch Chí Lân là người luôn bị mềm lòng với ánh mắt này của chị gái, tuy rằng lúc nãy Chí Kỳ đã cảnh cáo hắn không được nói chuyện giúp chị, nhưng hắn không có biện pháp chống cự người chị lớn hơn hai tuổi này của mình.

    “Chí Kỳ, chị đã kiểm tra rồi, từ nhỏ đến giờ chị luôn ngất xỉu nhiều lần như thế, bác sĩ kiểm tra cả trăm lần vẫn không tìm ra được cái gì, bên thầy thuốc trung y chỉ nói thân thể của chị rất yếu thôi”

    Hắn nhìn người anh trai lớn hơn hắn hai phút nói “Huống chi, chị đã làm kiểm tra trước ngày khai giảng, ngoài việc huyết áp thấp hơn bình thường ra thì cái gì cũng tốt. Từ khai giảng đến giờ chỉ có một tháng, anh bảo chị làm kiểm tra cũng chỉ khiến chị phải bị tiêm đâm thêm mấy lần vô ích thôi”

    A a, quả nhiên lời của A Lân rất thuyết phục.

    Khởi Lệ vừa cảm ơn trong lòng, vừa không quên đưa bàn tay bị tiêm đâm sang một bên, sau đó dùng ánh mắt chó nhỏ với Bạch Chí Kỳ, người khó nói chuyện nhất trong nhà.

    “Tiểu Kỳ…”

    Bạch Chí Kỳ nhíu mày, miệng hắn mím chặt hơn trước nhiều.

    “Không cần thế đâu” Bạch Thiên Vũ mở miệng tạo bậc thang cho cậu con trai của mình “Khởi Lệ về nhà nghỉ ngơi và quan sát một tuần để mọi người xem tình hìn thế nào. Nếu như con bé lại ngất xỉu thì đưa về bệnh viện kiểm tra, nếu thể lực tốt hơn thì có thể đi tới trường”

    Nhưng cô muốn đi học!

    Khởi Lệ muốn mở miệng khảng nghị thì bị mẹ giữ chặt tay rồi lắc đầu nhẹ với cô.

    Cô biết mình không thể nói gì được đành phải ngậm miệng lại.

    “Một tuần?” Bạch Chí Kỳ nhìn cha mình.

    “Một tuần” Bạch Thiên Vũ gật đầu.

    “Nếu tình huống của chị xấu đi thì phải về bệnh viện”

    “Đúng”

    “Được”

    Hai cha con ký kết hiệp ước, Khởi Lệ chỉ có thể thở dài trong lòng.

    Một tuần, bảy ngày sao? Lâu muốn chết!

    Aizz.

    Cô nhìn người nhà đang đứng thành một vòng quanh giường bệnh, Khởi Lệ tự an ủi mình, ít nhất cô có thể về nhà, không cần phải ở cái nơi toàn là quỷ hồn và oán niệm này.

    Nói đi nói lại, mọi người trong nhà cô rất lợi hại đó! Đám quỷ hồn kia chả ai dám tới đây!

    Đặc biệt là sinh đôi.

    Người xưa nói tử khí xung vân tiêu (mây xanh) là vậy nhỉ? Haha.

    Chẳng qua lúc Tiểu Kỳ giận cực giống siêu saya, a, không, saiya phải có ánh vàng xung quanh

    Tưởng tượng cảnh em trai dùng mái tóc biến thành đầu con nhím, sau đó vừa đánh khí công vừa hò hét, cô nhịn không được mà bật cười ha hả.

    Đã ngày thứ sáu rồi.

    Bạch Khởi Lệ cuộn mình trong ghế nằm trên sân thượng, ngáp một cái.

    Sáu ngày nay thân thể cô không xấu nên người nhà rất yên tâm, hai ngày trước ông nội ra ngoài có việc, cha mẹ cũng đi làm, hai em trai cô đến nhà ông ngoại luyện võ, trong nhà chỉ có mình cô và bà nội.

    Đây là lần đầu cô có thể thở sau khi từ bệnh viện về.

    Mặc dù bảo có người quan tâm tốt hơn không ai quan tâm, cô cũng biết mọi người lo lắng cho cô, nhưng nhiều lúc có quá nhiều quan tâm và lo lắng khiến cô cảm thấy mình rất vô dụng, cũng khiến cô thấy rất áp lực.

    Từ nhỏ, cặp sinh đôi rất mạnh khỏe, dù là lên núi xuống biển, leo cây nhảy sông gì đó đều dễ như ăn cháo.

    Nhưng cô bởi vì việc ngất xỉu không rõ nguyên nhân mà bị mọi trong nhà quan tâm vô cùng, trước kia cô toàn học ở nhà, sau đó đi thi để lấy bằng như mọi người.

    Tuy rằng sau khi cô lớn lên, thân thể tốt hơn trước, mà cũng không vì việc ngất xỉu không rõ nguyên nhân mà yếu đi, cô thậm chí có thể vừa chạy vừa nhảy, trên thực tế, cô chạy nhanh nhất trường đó.

    Chẳng qua, lúc nhỏ người trong nhà bị cô dọa sợ nên luôn lo lắng vì cô.

    Cho nên, có thể đi học ở trường luôn là hi vọng của cô.

    May mà cô dựa vào lý lẽ biện luận và sự ủng hộ của mẹ mới có thể thuyết phục mọi người cho cô đi đến trường học.

    Mặc dù biết thể chất kì quái của mình sẽ khiến người khác phiền phức nhưng cô rất muốn đi học.

    Ba năm học ở trường, cô cố gắng hết sức để không để ý đám quỷ hồn chết không nhắm mắt và quyến luyến thế gian, nhưng vẫn có lúc cô nhịn không được mà giúp đỡ họ, có lúc tình hình của cô không tồi, chỉ yếu đi một chút, nếu như gặp lúc cô yếu thì nhất định sẽ phải nằm liệt giường mấy ngày.

    Vì để người nhà và trường học không có tranh chấp, cô luôn nhờ ông ngoại đến đón cô lúc cô sắp ngất xỉu, tiếc là lần này chưa gọi cho ông ngoại thì đã ngất, làm hại cô phải nghỉ ngơi ở nhà.

    Không phải cô quá thương ông bà ngoại, chẳng qua ông bà nội tuy văn minh nhưng cặp sinh đôi rất thích quản đông quản tây, hơn nữa ông ngoại luôn có nhiều dụng cụ kỳ quái, cho dù nằm một chỗ cô cũng thấy rất vui vẻ.

    Cô nhịn không được mà ngáp một cái, sau đó nhìn cây phong đang chuyển đỏ trước mắt.

    Đây là lần chuyển lạnh đầu trong năm, hôm qua mới đi khỏi đó, bởi vì vị trí chỗ sườn núi nên cây phong nơi này chuyển đỏ sớm hơn chỗ khác.

    Ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá làm ấm lòng người.

    Cô híp mắt lại, điều chỉnh tư thế nằm trên ghế sao cho thoải mái hơn, sau đó nhìn quyển vở.

    Quyển vở màu trắng, là của lớp trưởng đưa tới cho cô mượn, trong đó đều là những điểm quan trọng mấy ngày hôm nay.

    Cô tập trung nhìn quyển vở của lớp trước, nhưng chưa đầy nửa tiếng sau đã dựa vào ghế ngủ thiếp đi.

    Giữa trưa ngày thu hôm đó, gió thổi lên.

    Lá phong đỏ rực bay tung tóe trên không trung, quyển vở trong tay cô cũng lật từng tờ lên, sau đó rơi xuống đất.

    Cô nhắm mắt ngủ, sau đó rơi vào giấc mơ màu đen.

    Tối, đen như mực, vô tận.

    Ánh sáng ngoài kia càng làm rõ sự đen tối nơi đây, càng làm nơi đây thêm tuyệt vọng.

    Đau quá.

    Cô không biết sẽ đau như vậy.

    Cô cúi đầu nhìn bàn tay không chút sức lực của mình.

    Mệt mỏi quá.

    Cô không biết sẽ mệt mỏi như thế.

    Trước kia, cho dù chịu đau khổ cô cũng chưa từng mệt mỏi như thế này, chưa từng đau đớn như thế này.

    Nhưng cô chưa từng thanh lọc hồn phách mà chỉ chữa trị cho người khác.

    Cô chỉ muốn hồn phách kia ít tội đi, thậm chí không biết co có thể như thế….

    “Cô không nên làm vậy”

    Tiếng nói bình dị, lạnh lùng, nhàn nhạt vang lên từ đằng sau.

    Cô xoay đầu nhìn người đàn ông đang nói chuyện.

    Người đàn ông kia rất đẹp trai nhưng gương mặt hắn tái nhợt, hắn mặc áo choàng màu đen, trên áo không có hoa văn gì, mái tóc đen dài không quấn lên mà thả nó như vậy.

    Sau khi cô đến đây, hắn là người đầu cô thấy chưa từng bị đau khổ dằn vặt… Không, hắn không phải hồn phách.

    Người đàn ông này hoàn toàn khác với những thứ cô thấy trước kia.

    Cô không cảm nhận được nỗi đau đớn của hắn, sự vui vẻ của hắn, cũng không cảm nhận được hơi thở của hắn.

    “Anh… là ai?”

    Cô run run hỏi nó, việc mở miệng nói chuyện càng làm cô phát hiện mình yếu đến mức nào. Cô vừa lại vừa mệt, cả người đều rất đau, cô tưởng rằng mình sẽ không bao giờ cảm nhận sự đau đớn và mệt mỏi như vậy lần nào nữa.

    Hắn không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ nói “Nơi này không phải là nơi cô có thể đến”

    Giọng nói của người đàn ông lạnh lùng khiến người ta rùng mình từ tận đáy lòng.

    “Tôi biết” Cô hít sâu một cái, nhưng cái hít này càng khiến cô choáng váng, đau đớn hơn “Tôi… Tôi tới là để… tìm người…”

    Cô nhìn hắn, cố gắng nói hết câu đó, tuy rằng muốn giữ tỉnh táo nhưng cái lạnh và sự mệt mỏi đánh bại cô, khiến cô không thể khống chế được mình mà ngất đi.

    Người đàn ông kia nhìn cô lạnh lùng.

    Trước khi cô mất hết ý thức, cô tưởng hắn sẽ để cô ngã nhào trên mặt đất, nhưng hắn lại đỡ được cô.

    Cô cảm nhận được hắn ôm lấy cô, hắn không dịu dàng nhưng không thô bạo, một dòng nước ấm từ trên người hắn tụ tập vào thân thể của cô.

    Không hiểu sao chướng khí trong người cô biến mất hết.

    Sau đó cô ngửi thấy một mùi thơm thoảng thoảng, hình như là mùi hạt sen.

    Nhưng sao có thể?

    Ở cái chỗ đau đớn khắp nơi này sao có thể nở hoa chứ?

    Nhưng cô thật sự ngửi được mùi sen thơm ngát, thậm chí còn có mùi tùng trúc.

    “Thưa ngài, nàng ta là ai vậy?” Âm thanh lanh lảnh vang lên.

    “Thiên nữ”

    Khởi Lệ.

    Khởi Lệ.

    Ai ?

    Ai là Khởi Lệ?

    Thế giới lay động một chút, cô mở mắt ra, tuy rằng đã hoàng hôn, nhưng với cô mà nói, chỉ cần có ánh sáng mặt trời thì sẽ chói mắt, mà bên cạnh ghế nằm của cô có một người phụ nữ khác.

    “Ăn cơm thôi con” Người phụ nữ cười với cô.

    Cô mở to mắt nhìn, cô biết bà ấy, đây là người đã sinh và nuôi nấng cô, là mẹ của cô. Cho nên cô là Bạch Khởi Lệ. Ừ, là Bạch Khởi Lệ. Nhìn vẻ mặt mơ hồ của cô, bà hỏi “Con không sao chứ?” “Vâng” Cô ngồi dậy, chậm rãi xoay người đi vào nhà với mẹ. Lá phong đỏ rực vẫn bay ngoài kia, không lâu sau bóng đêm bao phủ khắp nơi, ngay cả biệt thự nhà họ Bạch ở giữa sườn núi cũng bị bóng đêm bao phủ lấy.
     
    Trúc Tâm, kull kullñ and Diên Vĩ like this.
  3. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    @Diệp Yến Linh Xin chào bạn.
    Cho mình hỏi đây là truyện bạn sáng tác hay là bạn sưu tầm vậy?
    Mình chỉ thấy "Bỉ ngạn hoa" của Thương Nguyệt được xuất bản chứ chưa thấy tác phẩm nào như thế này. Còn nếu bạn cứ để nguyên tác phẩm này trong box, không ngoại trừ khả năng mình đưa nó vào loại vi phạm bản quyền và xoá ngay tức khắc.
    Mong bạn trả lời sớm.
     
  4. Diệp Yến Linh

    Diệp Yến Linh Cây bút mới
    • 3/6

    Đây là mình edit nhé bạn của tác giả hắc khiết minh từ nguồn convert bên wattap
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  5. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    Cảm ơn bạn đã mang tới một tác phẩm mới cho 360. Mình sẽ chỉnh lại tiêu đề và một số nội dung trong #1 cho bạn.
    Nếu bạn muốn tác phẩm hoàn hảo hơn có thể inb với mình. Là mod của chuyên mục dịch - chuyển ngữ, mình sẽ cố gắng giúp bạn hoàn chỉnh truyện edit.
    Chúc bạn thành công!
     
  6. Diệp Yến Linh

    Diệp Yến Linh Cây bút mới
    • 3/6

    Cảm ơn 360 đã cho m đăng truyện
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  7. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    ^^ Cố lên! Fighting!
     
    Ngọc Nhi Tử Băng thích bài này.
  8. Diệp Yến Linh

    Diệp Yến Linh Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 2.1
    Nghỉ nơi suốt một tuần, Bạch Khởi Lệ rốt cuộc cũng hết cảm

    Tuy rằng chưa bắt đầu tiết học, hai anh em sinh đôi kiên trì đưa cô đến tận cửa khiến cho nhiều học viên trong xôn xao chú ý nhưng vẫn không làm giảm bớt tâm tình đang vui vẻ của cô.

    Lại qua một tuần nữa, bởi vì tình trạng của nàng vẫn không có có gì bất ổn, hai người họ rốt cuộc thả lỏng tinh thần hơn nữa có bắt đầu có nhiều học tỷ theo đuổi khiến bọn họ chạy trốn. Hai anh em thế này mới không cùng cô đến lớp nữa.

    Khởi lệ học ở trường trung học nữ sinh là một trường tư nhân đứng đầu phía Bắc , thiết bị trường học hàng đầu, giáo viên giỏi nhất đương nhiên học phí ở đây cũng cao nhất

    Nói cách khác, các học sinh trong nhà trường đa số đều có rất nhiều tiền , có 90 % học sinh trong nước còn lại người nước ngoài học ở đây cũng không phải con số nhỏ.

    Cho nên mỗi ngày đến giờ tan học,trước cổng trường có rất nhiều xe hơi ít nhất cũng mấy trăm chiếc, hơn nữa phần lớn tài xế lái xe còn lại có
    khi còn vệ sĩ đi theo.

    Đương nhiên, trong trường học vẫn có học viên không cần tài xế đưa đi học mà là tự đi bộ hoặc xe buýt đưa đón.

    Bạch Khởi Lệ chính là cái kia trường hợp đặc biệt duy nhất.
    Cô đi bộ đi học.
    Không phải bởi vì nguyên nhân gì , cô chỉ thích cảm giác đi trên đường.

    Cô thích cảm giác nắng sớm trên đầu mình, thích cảm giác gió phất qua thân thể mình, thích nhìn cây cỏ xung quang trải qua thay đổi của bốn mùa.
    Cô còn thích đi giữa con phố nhìn mọi người đi tới đi lui,bận rộn.

    Con đờng đi từ nhà cô đến trường, cô đã đi hơn một năm rồi những mỗi ngày đều phát hiện ra nhiều thứ khác biệt, như là con mèo ngủ dưới gầm xe chốn ánh nắng mặt trời, như là con chó to của nhà kia đã sinh ra bầy cún con, ờ đằng kia đầu phố mở một trạm thu phí hay có con hẻm nhỏ ở phía sau hoàng hôn...

    Cô dừng bước chân, trừng mắt kinh sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.

    Ánh hoàng hôn treo trên đỉnh ngôi nhà, đem con hẻm nhỏ nhuộm thành màu cam ái muội.

    Nó liền vừa vặn đứng chính giữa ngõ nhỏ, không lệch trái cũng không lệch phải.

    Cô nhìn ánh mặt trời ấm áp như vậy chậm rãi, chậm rãi hạ xuống, sau đó chậm rãi biến mất cuối hẻm.
    Cuối cùng biến mất ở sau căn nhà .

    Không biết có phải ảo giác hay cô nhìn ánh sáng biến mất trong nháy mắt đó, cô cảm thất những ngôi nhà cảnh vật có chút nghiêng lệch.
    Tuy rằng hoàng hôn toạ thành cảm giác có chút kỳ dị, nhưng cô bất giác bị hấp dẫn đi đến ngôi nhà phía trước,

    Cô không biết mình đứng đây bao lâu, lại không biết chính mình bị làm sao khi đến trước đình viện này không để ý thời gian trôi qua, chính là đứng trước nơi này,ngây ngốc nhìn.

    Sắc trời còn mang chút ánh sáng, chưa hoàn toàn biến mất nhưng trước đình viện này bị bao phủ hoàng toàn trong bóng tối bao gồm cô.

    Này đình viện ở trong thành phố không tính là nhỏ.
    Trong viện trừ một gốc cây đại thụ màu xanh che khuất bầu trời thì tất cả đều trồng hoa
    Hoa, được trồng thẳng một hàng, những cánh hoa đỏ tươi, nhưng không có là một mảnh cũng không.

    Chúng nó từ dưới đất mọc lên chi chít, cao đến phần eo cô, lại từ đỉnh chỉ ra một đoá hoa vặn vẹo đỏ tươi.
    Hoa đỏ nở đầy viện, chỉ để lại một lối đi nhỏ làm cho người ta đi lại.

    Như thế đỏ như thề kiều diễm cho dù dưới ánh sáng không rõ ràng, vẫn một màu đỏ ướt át, như màu máu.

    Nhìn những bông hoa đỏ tươi như vậy không hiểu sao cô có cảm thấy một trận choáng váng, không biết tại sao trong gió nghe những tiếng khóc vừa kể lể vừa ai oán.

    Âm thanh này sâu kín, khẽ nấc.

    Gió chợt thổi, thổi những cánh hoa phiêu đãng theo một hướng, những tiếng nấc cũng theo gió bay phiêu vào không trung. Tuy rằng không có khả năng nhưng cô cảm thấy thanh âm này là của những bông hoa vọng lại. Giống như bị mê hoặc cô vươn tay muốn đụng vào, bẻ đoá hoa đỏ tươi đang cong theo chiều gió.

    "Đừng chạm vào. "
    Ba chữ từ phái sau vang lên.
    Cô đột nhiên xoay người nhìn thấy hắn.

    Ngời đàn ông khoác áo màu đen toàn thân, một mái tóc đen dài quá lưng, khuôn mặt hắn tái nhợt nhưng tuấn mỹ dị thường, đôi mắt đen sâu như hồ.

    Gió thổi nhẹ nhàng làm hoa đỏ rung động, mái tóc đen bay lên.

    Trong nháy mắt kia, giống như cả thế giới dừng lại, chỉ có cô và hắn.

    Ai?

    Trái tim trong ngực cô nhảy lên.

    Thình
    Thịch

    Cảnh tượng này giống như đã từng quen biết, tại đây trong một phần ngàn giây, trong mắt của cô chỉ có ngời đàn ông trước mắt này.
    Ai........?

    Những linh hồn đang xôn xao. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thấy cô. Trong một cái liếc mắt, hắn lại cảm thấy ngực như bị đánh một quyền. Lực đạo thật mạnh, giống năm đó hắn nhìn thấy cô, nữa phần cũng không yếu ớt, chỉ rất nặng. Trong bóng tối chỉ có nàng như ánh sáng, làm sạch mọi thứ , thuần khiết hơn cả tuyết. Sạch sẽ, lương thiện, một linh hồn ấm áp. Một âm thanh vang lên, thương lang thương lang, hắn biết chúng nó đang bò lên người, như rắn bò lên hắn. Hắn có thể cảm thấy sức nặng lạnh băng của chúng, nghe được âm thanh bò sát của nó. Ngay cả như vậy hắn mang sức nặng vô hình đó đi ra ngoài, đến hướng cô. Trước khi cô chạm vào bông hoa đứng phía sau cô.

    "Đừng chạm vào. "

    Hắn nhẹ nhàng mở miệng nhưng vẫn làm cho nàng bị thất kinh.

    Cô rất nhanh quay đầu trên gương mặt trắng nõn mang theo kinh ngạc, cô có chút mờ mịt, biểu tình mê võng nhìn hắn.

    Trong phút chốc hắn nghĩ nàng nhớ rõ.

    Sau đó gió ngừng thổi, xung quang đột nhiên yên tĩnh. Xung quang tĩnh lặng đến hông có một âm thanh, yên tĩnh này làm cho nàng phục hồi tinh thần.

    "Tôi thật xin lỗi...tôi...". Cô kích động thu tay nhìn quang bốn phía lúc này mới phát hiện cô ở nơi nào." Tôi không phải.. tôi không cố ý...Chính là bông hoa này ....Ách....tôi không biết chính mình như thế nào chạy đến nơi này."
    Cô lắp bắp, khuôn mặt lộ vẻ xấu hổ cúi đầu xin lỗi: " Tôi xin lỗi, tôi không phải muốn trộm hoa của anh, tôi chỉ là... nghe thấy âm thanh...Ách.. không phải ... hoa của anh thực...tôi.. tôi chưa thấy loại hoa như thế này..."

    Cô xấu hổ giọng nói càng ngày càng nhỏ, đầu cúi càng thấp rốt cuộc không phát ra âm thanh gì nữa. Tiếng thở dài trông không khí phiêu đãng.
    Cô không nên xuất hiện ở đây, hắn cũng không nên tiếp cận cô. Tất cả không nên phát sinh mới đúng.

    Lần này hắn chỉ là một người bảo vệ.
    Ở rất xa, thật xa mới phải.

    Nhưng cô ở đây .
     
  9. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    Còn nhiều lỗi đánh máy và lỗi edit cơ bản nhé!
    Ngoài ra không nên lạm dụng dấu câu nhiều như vậy, thay vào đó điểm một vài quan hệ từ hoặc từ nối tránh ngắt nhiều.
    Khá tốt! ^^
     
    Đan Phong thích bài này.
  10. Diệp Yến Linh

    Diệp Yến Linh Cây bút mới
    • 3/6

    thật sự thì bản conver văn phong của chuyện này tác giả ít dùng quan hệ từ câu ngắn hay có dấu phẩy nên mình phải edit sao cho nó gần giống của tác giả và người đọc hiểu
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  11. Trang Bin

    Trang Bin Cây bút tích cực
    • 8/11

    Khi nào mới đăng chương mới ạ???
     

Chia sẻ trang này