Truyện ngắn Bạch hồng kí - Nguyệt Kiến

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nguyệt Kiến, 21/12/17.

  1. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cây bút tích cực
    • 13/25

    Tác phẩm: Bạch hồng kí

    Tác giả: Nguyệt Kiến

    Tình trạng: còn tiếp

    Cảnh cáo: không

    Độ tuổi: mọi độ tuổi

    Đôi lời của tác giả: câu truyện là những sự việc được kể lại dưới mắt nhìn và suy nghĩ của một bông hoa bạch hồng. Truyện viết về tình yêu, tình gia đình, bạn bè và tình cảm giữa những con người xa lạ với nhau.
     
  2. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cây bút tích cực
    • 13/25

    Chương 1

    Nó - một đóa bạch hồng trơ trọi trên cái cây cằn cỗi bên ria đường. Chẳng ai biết nó có tự bao giờ mà đúng hơn là chẳng ai để ý. Hằng ngày nó lặng im nhìn người qua lại ngược xuôi, những con người tất tả chạy đôn, chạy đáo, đám học sinh đùa nghịch ầm ĩ... Nó thầm ước ao được như họ, được chạy đi khắp nơi ngắn nhìn thế giới xung quanh. Nhưng chao ôi, nó lại bị gắn liền với thân cây già cỗi này. Nó buồn lắm, cứ ngẩng mặt lên trời mà mắng, mắng đi mắng lại. Mắng ông trời, mắng người tạo ra nó với những trói buộc tự do. Thế mà trời có nghe thấy gì đâu. Trời vẫn yên lặng toả nắng cháy bỏng như muốn bốc hơi nó, mang nó tạo thành mây cao. Nó ức lắm mà chẳng làm gì được. Ai bảo nó sinh ra đã thế này chứ, nó chẳng rực rỡ như hoa hướng dương, chẳng được yêu thích như hoa hồng đỏ, chẳng hiếm như hoa bỉ ngạn. Nó trắng bệch, trắng bạc tới mức không ai thèm để ý đến. Chao ôi, cực nhục chưa?

    Nó lại nhìn ra phía đương mà mắng, mắng con người vô tình lướt đi như gió, lạnh lùng như băng. Rồi nó cứ dang mấy cái lá của mình ra mà vẫy vẫy, mong ai đấy mang nó đi, bỏ nó vào trong túi của họ. Nhưng, không một ai làm vậy cả, ít nhất là cho đến bây giờ.

    - Đẹp quá, anh nhỉ?

    Cô gái nhẹ nâng nó lên, kéo tay một người con trai. Nó mừng rỡ, trong lòng thầm nhảy múa, nó còn đương vui sướng nghĩ rằng người ta sẽ ngắt nó đi đấy. Ấy thế mà, người con trai lại kéo cô gái lên. Những ngón tay của cô nhẹ lướt qua những cánh hoa mềm mại của nó. Nó run lên, ngơ ngác nhìn hai người. Còn cô, cô cũng nhìn anh, oán giận. Ánh mắt hai người giao nhau trong không khí. Anh cười trừ, xoa đầu cô:

    - Cẩn thận, nhiều gai lắm!

    Ớ! Nó ngớ ra rồi nhìn xuống thân mình. Đúng là nhiều gai thật! Những cái gai sắc nhọn như bộ áo giáp nhô ra từ thân xanh đậm của nó. Nó lại nhìn lên họ. Chẳng lẽ họ to lớn thế kia mà lại sợ những chiếc gai nhỏ xíu của mình?

    Cô gái nhìn đóa bạch hồng ngẫm nghĩ rồi lấy điện thoại ra, hướng ống kính về phía nó. Một luồng sáng đột ngột xuyên thẳng tới khiến nó phải nhắm tịt mắt lại. Tới lúc nó mở mắt ra chỉ còn hai bóng người dắt tay nhau đi về phía mặt trời lặn. Bóng hai người trải dài trên đường, quấn lấy nhau, hoà vào làm một. Ánh mặt trời nhất màu đỏ cam khiến cho khung cảnh thêm phần lãng mạn. Đóa bạch hồng chợt nhận ra xung quanh nó có rất nhiều điều tuyệt vời mà nó còn chưa khám phá hết, những nét đẹp giản đơn nhưng lại ấm áp lạ kì. Ngay lúc nó quyết định sẽ hảo hảo tận hưởng mọi thứ thì một người phụ nữ bước tới, lấy kéo cắt phần thân của nó.

    Đau quá! Nó nhăn mày, một trận tre dại và đau đớn truyền đi khắp thân thể nó, nó cảm tưởng như mình sắp chết mất rồi. Chưa kịp để nó định hình được chuyện gì thì không gian bỗng trở nên tối tăm, kín mít. Nó bị bỏ vào hộp!?

    Người phụ nữ mỉm cười cất chiếc hộp vào túi xách rồi bước đi.

    Đóa bạch hồng thấy rạo rực quá! Nó sắp được đi xa rồi, sắp được thấy những điều mới mẻ khác, ước mơ bấy lâu nay của nó đã thành hiện thực. Vậy là ông trời đã nghe lời thỉnh cầu của nó. Vui quá! Nhưng chẳng được bao lâu nó lại lo nghĩ. Liệu thân cây ấy có sao không? Liệu người con gái kia có quay lại tìm nó không? Đôi người kia rồi sẽ ra sao? Hàng chục câu hỏi cứ dồn dập trong đầu nó. Ai sẽ trả lời cho nó? Nó không biết, người phụ nữ không biết, đôi tình nhân trẻ kia cũng không trả lời.

    Nó cảm thấy quãng đường đi dài, thật dài. Bên trong hộp, nó chẳng rõ là ngày hay đêm, chẳng thể nghe được âm thanh gì cả. Cái im lặng nuốt chửng lấy nó, nó co lại, sợ sệt, những chiếc lá héo đi. Nó không ngờ lại đáng sợ như thế này, mọi thứ đáng lẽ ta không nên như vậy. Tất cả chìm vào trong hư vô, màu đen là con thú khổng lồ đang từ từ gặm nhấm nó, thân thể nó run rẩy, những cái gai càng nhô ra, sắc nhọn. Đến khi thời gian tưởng chừng đã qua một thế kỉ, nó thấy cái hộp bị lắc mạnh. Bộ cánh xinh đẹp của nó bị đập vào các cạnh của hộp, đau điếng truyền đi toàn thân thể. Nó thật sự rất muốn khóc nhưng không thể.

    Một giọng nữ lảnh lót vang lên:

    - Oa, đây là gì thế ạ? Nghe âm thanh lạ quá đi mất!

    Giọng nói này chẳng lẽ là...? Nó bắt đầu ngờ ngợ.
    Cô con gái kia mở hộp ra và ồ lên một tiếng đầu vẻ thích thú.

    - Là bông bạch hồng rìa đường!

    Cô reo lên như phát hiện ra một điều gì đấy bí mật lắm. Đúng, cô chính là cô gái đi cùng với cậu trai ban chiều. Nó vui mừng, quên luôn cả nỗi đau lúc nãy, từng cánh hoa xoè ra, bung tỏa vẻ đẹp vốn có của mình.

    Cô cẩn thận đeo găng tay vào rồi cắm nó vào một lọ thủy tinh cạnh đấy. Dưới ánh đèn, màu tím của lọ hoa hắt lên bộ cánh trắng của nó, lung linh. Nó dáo dác nhìn quanh. Căn phòng khá nhỏ được sơn màu vàng nhạt. Chiếc lọ hoa của nó được đặt trên bệ của chiếc cửa sổ màu xanh lá. Cả căn phòng chỉ vỏn vẹn có một chiếc giường đủ cho hai người nằm, một gian bếp nhỏ, một bộ bàn bế ở giữa nhà. Giờ nó mới để ý đến cái hộp mà nó đã nằm im bên trong suốt quãng đường. Cái hộp tuy đẹp nhưng lại cũ kĩ, mang hơi thở của những hoài niệm cuối đông.

    - Mẹ - Cô chạy tới, ôm chầm lấy người phụ nữ.

    Hai bóng hình gầy gò quấn lấy nhau, lảo đảo và chập chờn. Người phụ nữ lấy tay xoa mái tóc của cô gái. Gương mặt của cô gái hồng lên vì xúc động. Cô ghì chặt lấy mẹ mình, đôi mắt hung hung đỏ, cánh môi mấp máy không thốt thành lời. Thời gian như cô đọng, ngừng lại tại giây phút đầy xúc động này. Đóa bạch hồng hơi nghiêng người, thất thần nhìn ngắm người phụ nữ. Tuy cô không có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại thanh tú và sáng sủa, đôi con ngươi trong vắt và tinh tế, khác so với những phụ nữ mà nó từng thấy. Cô gầy hơn, trông khắc khổ hơn nhưng lại không có nét phiền muộn như họ. Hơn ai hết, nó hiểu vốn từ của nó còn quá ít ỏi để diễn tả hết nét đặc trưng của người phụ nữ này. Nó cúi đầu, ảo não, những cánh hoa cụp lại trông thật đáng thương.

    - Cảm ơn mẹ. - Phải mất một lúc lâu sau cô mới có thể cất lời được, giọng cô lạc đi mất vì xúc động nghẹn ngào. Không một từ ngữ nào có thể nói hết hộ lòng cô, ngôn ngữ bỗng nhiên trở nên thật bất lực. Không khí chợt im lặng nhưng không giống cái im lặng bên trong hộp, nó nhẹ nhàng và dễ chịu hơn nhiều.

    Nó chưa từng được chứng kiến cảnh tượng này bao giờ nên có chút bỡ ngỡ, đôi mắt mở to, chăm chú. Một giọt nước mắt trong suốt chảy dài trên gương mặt cô gái. Giữa tiết trời mùa đông se se lạnh, đóa bạch hồng vẫn cảm thấy những điều ấm áp nhất đang len lỏi quanh đây, hòa vào nhựa sống trong nó. Lần đầu tiên nó có cảm nhận như vậy. Phải chăng đây là tình mẫu tử mà mọi người hay nhắc đến? Nó không biết và có lẽ trong cái giây phút này đây điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Cả hai người và cả nó nữa đều mỉm cười hạnh phúc.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/12/17
    hoa vô sắc and Lulila like this.
  3. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cây bút tích cực
    • 13/25

    Chương 2: Trao tay

    Trăng đêm nay sáng, rất sáng, chiếu rọi tới cả những góc tối tăm nhất của thành phố. Ánh trăng dát bạc lên những mái nhà, lên dòng sông và cả vũng nước trước cửa nhà. Trăng trên cao, nhìn xuống mọi người, cô đơn, lẻ loi giữa bầu trời rộng lớn. Tuy vẻ đẹp của ánh trăng vĩnh hằng là thế nhưng trăng buồn, một nỗi buồn vô danh và đóa bạch hồng cũng sầu. Nó không rõ tại sao mình lại thấy vậy nữa. Cơ thể nó như người bộ hành đói khát trên sa mạc, dù cho nó có uống bao nhiêu nước trong bình vẫn thấy không đủ. Nó trở mình lung tung rồi hướng về nơi vô định, thở dài. Trông nó bi ai đến lạ!

    Ở đây - ngôi nhà mới của nó phảng phất hương hoài cổ cùng sự nghèo đói cùng cực, tựa ngôi làng ở ngoại ô thành phố bị các vị thần bỏ quên. Sự sống chỉ như tia sáng le lói trong đêm tối, dễ dàng bị nuốt chửng bởi bóng đêm bất cứ lúc nào, giống như hi vọng của những con người nơi đây. Họ chẳng có gì để bấu víu vào mà hi vọng cả. Đến thánh thần còn bỏ rơi họ thì ai sẽ cứu rỗi họ đây? Khoảng cách giữa hi vọng và ảo vọng trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nhưng nếu không hi vọng thì họ sẽ chẳng bao giờ có lấy một động lực để mà phấn đấu. Thế đấy, thật là mâu thuẫn.

    Bất chợt, cái vũng nước vang lên một tiếng động nhỏ. Nước sóng sánh bắn cả ra ngoài. Ánh trăng tan ra và bị thế chỗ bởi cái màu đen đục ngầu, bẩn như nước cống.

    Đột nhiên nó nhớ tới cái gốc cây già cỗi kia của nó quá! Nó nhớ những đêm trăng sáng, những câu chuyện mà mà nó được nghe kể từ anh đom đóm cần mẫn. Chao ôi, bầu trời khi ấy như trải dài bất tận, không khí trong lành và nó hòa làm một với mẹ thiên nhiên. Nhưng thôi, nhớ làm gì nữa. Làm gì có phép màu đưa nó trở lại đâu, đồng hồ thời gian chỉ quay xuôi chứ có bao giờ quay ngược. Nó ảo não, lấy thân khuấy khuấy nước trong bình. Mặt nước khẽ động, những sóng nước tản ra, chạm vào thành bình rồi dội ngược trở lại thân nó. Rất nhẹ. Câu nói của một người qua đường văng vẳng trong đầu nó:" Chưa đi chưa biết xứ đông, đi rồi mới biết khổ thân ông thế này." Có lẽ thế. Có lẽ từ đầu ước muốn được đi xa của nó đã là một sai lầm không thể cứu vãn. Nhưng nó không thấy hối hận, ít nhất là nó đã biết thêm những điều khác mà nếu cứ ở lì một chỗ thì không thể nào biết được, nó đã thấy được khung trời mới, khác so với quê của nó.

    Nó co mình lại. Nó thấy mệt mỏi quá, có lẽ chuyến đi dài đã làm nó bất ổn. Đây liệu có đúng như những gì nó từng nghĩ, từng ước? Mà đã là ước thì biết đâu là thật, đâu là hư. Nó đã có điều nó muốn nhưng song song với điều đó, nó phải đi xa nhà. Khi một cánh cửa mới mở ra, một cánh cửa khác sẽ khép lại. Dù cho nó có muốn cũng không quay về được nên dừng lại thôi. Nó muốn nghỉ ngơi, để cho đầu óc dễ chịu, nhẹ đi. Đôi mắt nó lờ mờ dần rồi nó ngủ thiếp đi mất, bỏ ngoài tai những tạp âm nhỏ bé đang vang lên trong con hẻm nghèo.
    ---------------------------

    Sáng sớm, những tia nắng tinh nghịch nhảy nhót trên bộ váy trắng của đóa bạch hồng. Chúng chảy dọc theo những cánh hoa mềm mại, chảy vào phần nhụy hoa của nó, khẽ lay động, gọi đóa bạch hồng thức giấc. Nó vươn thân mình tỉnh dậy.

    - Ồ, hoa đẹp gớm! - Giọng một người đàn bà the thé vang lên.

    Cô gái trẻ vội vàng mở cửa chạy ra, mỉm cười rạng rỡ nhìn người đàn bà.

    - Cháu chào cô ạ. - Cô lễ phép lên tiếng.

    Người đàn bà nhìn nó rồi chống nạnh, hừ hừ mấy tiếng, bỏ đi mất. Cái thân hình to béo của bà ta cứ rung rinh theo từng bước đi trông đến là ngộ.

    "Nhiều người kì lạ thật." - Nó nghĩ. Đấy là suy nghĩ của riêng nó, đâu cần biết dúng sai. Và tất nhiên những ý nghĩ đấy chẳng bao giờ thốt ra thành lời cả.

    Nó chợt để ý, bên một góc tường kia, có một cô bé đang nhìn nó, chăm chú. Cô bé chỉ đứng đấy, ánh mắt vụng trộm, muốn nói lại thôi. Cô bé có gương mặt khắc khổ, vóc người còm nhom, nước da đen nhẻm và có chút gì đấy hơi bẩn. Nó cố gắng nhìn kĩ từng đường nét trên mặt cô bé nhưng không thể. Khoảng cách giữa nó và cô bé lạ quá xa. Cô bé rụt rè ép chặt mình vào bức tường. Và ô kìa, lạ chưa! Gió đang thổi từng đợt lạnh thế mà cô bé chỉ mặc mỗi một chiếc áo mỏng đã sờn vai, chiếc quần cũ kĩ đã ngả màu, cô bé đi đôi dép mà theo nó đấy là đồ bỏ đi từ bãi rác. Trên người cô bé chẳng có đồ gì đáng giá cả. Cô bé chẳng có điểm nào nổi bật, đáng chú ý, cô bé chỉ là hình ảnh của một con người bần cùng mà thôi. Cô gái trẻ cũng để ý về phía bên này, cô cất tiếng gọi bằng chất giọng nhẹ nhàng, dịu dàng:

    - Mai, lại đây em!

    Cô bé giật mình, luống cuống nhìn cô gái trẻ, đôi tay siết chặt lấy góc áo. Mai vẫn đứng đấy, sợ sệt như chú chim nhỏ trước vòm trời rộng lớn, không dám sải cánh bay. Cô gái trẻ lắc đầu thở dài rồi tiến về phía Mai. Họ nói gì? Nó không nghe rõ nhưng có vẻ họ nhắc đến nó hoặc có thể là một ai, cái gì khác. Ai biết được. Đóa bạch hồng quay đầu, nhìn chằm chằm căn nhà đối diện. Nó lắng tai nghe câu chửi rủa của người đàn bà nọ, toàn về chuyện tiền nong thôi. Khi con người ta rơi vào nghèo đói thì có mấy ai cảm thấy hạnh phúc đâu. Họ thường cáu bẳn, than thở. Ít nhất đấy là những gì nó thấy cho đến bây giờ. Nó lại nhìn vòm trời trên cao kia, không có sự trong trẻo thường thấy mà lại mang một màu xám xịt, âm u. Những đám mây to như những con cừu béo múp míp đang thơ thẩn trên đồng cỏ, che lấp đi mặt trời ấm áp.

    Trong lúc nó mải ngắm mọi thứ xung quanh thì cô gái trẻ bước tới, vuốt ve từng cánh hoa của nó. Nó nhẹ rung rinh biểu lộ sự thích thú. Nó nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi và chân thành. Nó biết cô đang buồn. Nhưng tại sao cô lại buồn?

    - Tạm biệt. - Cô gái trẻ nhẹ cất giọng. Giọng nói của cô vô cùng trong trẻo, dễ chịu du dương như một bản nhạc nhưng lần này nó lại cảm thấy như một tiếng chuông vang dội trong lòng nó.

    Sự bất an và hoảng loạn của nó biểu lộ cả ra ngoài, những chiếc gai nhỏ bé như lưỡi gươm được tuốt vỏ sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Cô cẩn thận tránh những chiếc gai nhọn, nâng nó lên, tiến lại gần Mai. Cô gái trẻ đưa nó cho Mai, trân trọng như giao một vật quý giá chứ không phải là một bông hoa hồng dại rìa đường. Đáy mắt cô hiện lên sự tiếc nuối, không muốn chia lìa. Một lúc sau, cô gái mới cất lời.

    - Đây, chị cho em này. Lúc đi đường nhớ cẩn thận nhé! - Cô gái đưa nó cho Mai và dịu dàng nhắc nhở.

    Mai mừng rỡ, cầm lấy nó, ánh mắt cô bé bừng sáng lên, hạnh phúc. Một chiếc gai sượt qua tay cô bé nhưng cô bé không cảm thấy đau chút nào. Cô bé mỉm cười hạnh phúc, gật đầu với cô gái trẻ rồi vui mừng mang nó đi. Thế là nó được chuyển cho Mai một cách bất ngờ và chóng váng. Nó không hiểu, nếu cô gái trẻ đã yêu thích nó như thế thì tại sao cô lại tặng nó cho Mai? Còn nếu đã không thích nó thì tại sao cô lại dịu dàng như vậy? Nhưng hãy tạm gác những suy nghĩ sang một bên, cô bé đang mang nó chạy đi đâu vậy? Càng lúc nó càng cảm thấy mình đang bước vào một màn sương dày đặc, ẩm ướt.
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  4. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cây bút tích cực
    • 13/25

    Chương 3

    Màn sương dày đặc khiến mọi thứ trở nên mờ mờ, ảo ảo. Đóa bạch hồng cảm thấy lạnh giá đang thấm dần vào thân nó. Như một phản xạ tự nhiên, nó cụp cánh lại, lớp vỏ cố dày thêm, cứng cáp thêm. Trong khi nó co lại vì lạnh thì Mai vẫn chạy đều đều. Nhịp chân cô bé không vì cái mờ ảo mà dừng lại, cơ thể cô bé không vì cái khí trời mùa đông mà co lại. Dường như, cô bé đã quen rồi, quen với việc chịu đựng những gian khổ. Nó cảm nhận được ở Mai một sức sống mãnh liệt, rực rỡ ẩn sâu trong cơ thể gầy gò, ốm yếu ấy. Rồi Mai mang nó xuyên qua màn sương, tới một khu chợ tồi tàn, rách rưới và ồn ào. Không khí ở đây bốc lên mùi hôi thối, người ta quát tháo, bàn tán ầm ĩ, mọi thứ khiến nó thật đau đầu. Lần đầu tiên nó thấy một nơi như vậy nhưng nó không muốn khám phá nơi đây một chút nào cả, nó muốn thoát khỏi đây thật nhanh. Đột nhiên, cô bé ôm đóa bạch hồng vào lòng, quây nó kín mít như trân bảo vô giá.

    - A, con bù do kìa bọn mày.
    - Đâu, con điên ấy đâu?
    - Này đồ con hoang, mày đi đâu đấy?

    Rồi những tiếng cười đùa, trêu chọc cô bé cứ vang lên. Dù Mai đã che đi tầm mắt của đóa bạch hồng nhưng nó biết người ta đang ném đồ vào cô bé. Thi thoảng, vài tiếng chửi rủa, xua đuổi lại vang lên. Mai chạy nhanh hơn, bỏ lại đằng sau tất cả những âm thanh ấy. Qua những tia sáng ít ỏi, nó để ý thấy lòng bàn tay cô bé đang rỉ máu. Giọt máu đỏ đậm chạy dọc theo đường vân tay cô bé rồi dừng lại, khô dần. Nó hiểu chính những chiếc gai sắc nhọn của mình đã làm Mai bị thương nhưng nó không biết làm gì cả. Một nỗi ân hận trào dâng trong lòng đóa bạch hồng và nó càng ân hận hơn khi suốt quãng đường đi cô bé chẳng hề kêu đau một tiếng nào, kể cả thái độ cũng không có gì khác thường. Nó nhìn đôi tay thô ráp và chai sạn của cô bé. Nhìn đôi tay này ai sẽ nghĩ là của một cô gái bé nhỏ cơ chứ. Năm tháng và những khổ đau khắc lên tay Mai những hình thù kì quái như một kẻ ngoại đạo. Một giọt nước chảy qua kẽ hổng, lăn từ trên bông bạch hồng, chậm chạp rơi vào chiếc dép bị đứt quai, ngả màu, mòn gót của Mai.

    Hoa hồng nào mà chẳng có gai. Gai nào mà chẳng là gươm sắc. Những thanh gươm không có vỏ, không có mắt đôi lúc vô tình làm thương những sinh linh yếu ớt và làm thương cả chủ nhân của chúng. Có lẽ điều khác biệt chỉ là vết thương của Mai ở thể xác còn vết thương của nó ở tâm hồn mà thôi.

    Mai chợt dừng lại, thở gấp. Nó nghe được nhịp tim của cô bé rõ ràng, từng nhịp, từng nhịp mạnh mẽ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực Mai. Tim, bộ phận góp phần làm nên sự khác biệt giữa con người và thực vật là tim. Nó khát khao có được một trái tim để hiểu được con người - những sinh vật cấp cao kì lạ, để hiểu được những tiếng thở gấp gáp của cô bé trong giây phút này đây. Mai cúi người, cẩn thận đặt nó lên một phần mộ lạnh ngắt rồi quỳ xuống, yên lặng. Đóa bạch hồng sững lại, bàng hoàng. Toàn thân nó tê dại khi nhìn thấy mũi khâu ẩn hiện sau tóc mái lưa thưa của cô bé. Nó khẽ rùng mình kinh sợ. Gió rít gào phẫn nộ, lạnh giá, hoang sợ nơi chốn đồng không mông quạnh khiến khung cảnh trở nên thật quỷ dị. Bỗng một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai đóa bạch hồng.

    - Chào, em từ đâu đến?

    Nó nghiêng đầu. "Thật đẹp!" Đấy là điều đầu tiên nó nghĩ đến. Hàng chục cánh hoa như cánh bướm đang đậu thành nửa hình cầu. Những cánh hoa trắng, rất trắng nhưng lại khác màu trắng của nó. Bông hoa này đẹp hơn nó nhiều! Nó si ngốc nhìn đóa cẩm tú, si ngốc cái vẻ đẹp kì lạ ấy.
    Cẩm tú cầu thấy đóa bạch hồng dang chăm chú nhìn mình thì bật cười thành tiếng.

    - Này, nhìn tôi lạ lắm sao?
    - Ơ, dạ? - Nó giật mình chớp mắt. Trong vô thức nó đáp lại. - Vâng ạ.

    Lát sau, nó đờ ra. hình như nó vừa nói một điều không nên thì phải? "A... a... a..." Đóa bạch hồng thầm kêu gào trong lòng rồi cúi rạp xuống. Mấy chiếc lá nâng lên, che lại khuôn mặt đang xấu hổ của nó. Nó không hiểu tại sao nó lại đáp vậy nữa. Chắc anh ấy giận lắm. Nó len lén liếc nhìn bông cẩm tú, chỉ thấy anh cười tới sáng lạn, tươi đẹp. Những cánh bướm trên thân mình rung rinh, sải cánh bay.

    - Phải rồi, đây là miền Bắc, không thường thấy hoa cẩm tú cầu. Mà em được cô bé nhặt về à?

    Nó không đáp mà chỉ nhìn Mai. Cô bé vẫn quỳ ở đấy, đầu cúi xuống, nhìn chằm chằm mặt đất. Trong cái không khí u ám của mùa đông cô bé trông càng ảm đạm, đáng thương. Nó không làm gì được cho cô bé cả, chỉ có thể yên lặng ngắm nhìn cô.

    - Tội nghiệp! Cô bé bị câm lại mồ côi, không ai chăm sóc. - Bông cẩm tú khẽ thở dài một tiếng.

    Con ngươi nó thu lại sau khi nghe câu nói ấy. Vậy ra không phải Mai không nói mà cô bé không thể nói được. Những đau thương của cô bé chẳng thể nào cất thành lời. Và mồ côi ư? Một đứa trẻ mà đã mồ côi, không nơi nương tựa ư? Nó chết lặng. Nó không giống con người, không thấu hiểu những khổ đau mà cô bé phải chịu đựng. Trong suy nghĩ của nó, điều này còn đau đớn hơn mất đi tự do. Mai. Liệu cô bé có điên như họ nói? Không. Nó chắc chắn vậy. Sóng gió cuộc đời cuốn đi gia đình cô bé, cướp đi những hạnh phúc tưởng chừng như đơn giản nhất, đẩy cô bé vào những gian khổ, những nghiệt ngã, đau thương. Thân hình bé nhỏ ấy sao lại mạnh mẽ và kiên cường đến vậy! Người ta hắt hủi cô bé, đánh đập cô bé nhưng cô bé không khóc. Nó chẳng thể hiểu nổi lí do mà cô bé cố gắng tới vậy. Rồi như nghĩ ra gì đấy, nó chợt quay đầu.

    Trên bia mộ có một tấm ảnh, người trong ảnh có nhiều nét giống cô bé nhưng trông sáng sủa và lịch sự hơn nhiều. Lẽ nào đây là mẹ của cô bé? Vậy cha cô bé đâu?

    Mưa, từng hạt, từng hạt đột nhiên rơi xuống. Ban đầu là lưa thưa sau dày dần, dày dần rồi ào ào, xối xả. Mai đứng dậy rồi chạy vụt đi, rất nhanh đã mất hút trong màn mưa, bỏ lại hai bông hoa đang ướt đẫm.

    Bất chợt, một cánh hoa của nó rời khỏi thân, xoay nhẹ rồi rơi cái bụp xuống đất. Nó yên lặng, tưởng chừng thế giới xung quanh đột nhiên biến mất. Bông bạch hồng nhìn chằm chằm vào cánh hoa kia, không thể tin nổi, ngỡ ngàng.

    - Anh sẽ kể em nghe về gia đình cô bé đó nhé! - Đóa cẩm tú cầu yếu ớt lên tiếng, nhưng tiếng nói của anh bị tiếng mưa át đi phần nào.

    Nó thẫn thờ, nghe mang máng những gì đang vang lên. Rồi đột nhiên, thân nó rung dữ dội, những cánh hoa trắng rơi xuống nhiều hơn, nhiều hơn; những chiếc gai lại nhô ra, sắc nhọn.

    Đóa cẩm tú cầu nhìn nó, mỉm cười rồi gục xuống. Sứ mệnh của anh chắc đã hoàn thành rồi, nhỉ?

    Mưa tạnh dần, không khí xung quanh trở nên khoáng đạt hơn. Bông bạch hồng cảm thấy bản thân yếu đi nhiều rồi. Nó ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, cao vời vợi và cười. Nó chợt nhìn thấy Mai đang nắm tay một người hướng về phía này. Từng bước chân vang lên, không còn đơn độc nữa. Cái nắm tay đấy không giống như đôi tình nhân trẻ kia. Cái nắm tay ấy khiến cả bầu trời như bừng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Đóa bạch hồng hài lòng khép hờ đôi mắt của mình.

    Như vậy là đủ rồi, nó nghĩ một kiếp này của nó đã không bị uổng phí. Đến phút cuối cùng nó cảm thấy hạnh phúc vì đã được đi, được chứng kiến những câu chuyện, những con người thật đẹp. Không nhiều, chắc chắc. Nhưng ý nghĩa, chắc chắc. Lại một cánh hoa nữa đáp xuống nhưng không còn buồn bã mà tươi sáng. Tại đây, ngay tại phần mộ tưởng chừng là nơi chết chóc này, trước mắt nó hiện lên một cánh cửa thật đẹp đang mở ra, chào đón nó...

    Hết

    P/S: Cảm ơn những người đã đọc truyện của mình.

    Đóa bạch hồng đã nghe được gì? Mình sẽ viết ở phần ngoại truyện. Cảm ơn.
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  5. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cây bút tích cực
    • 13/25

    Giờ mới để ý, mình bỏ bê truyện lâu quá. Xin lỗi truyện và những người đã đọc rất nhiều.
     

Chia sẻ trang này