Tản văn Anh ấy - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 29/11/17.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Tác giả: Nhật Tà
    Tên truyện: Anh ấy
    Thể loại: Tản văn
    Tình trạng: Hoàn

    Tôi thích một người, rất thích.

    Chỉ là người đó không thích tôi và không biết tôi là ai.

    Đơn giản tôi chỉ là một người xa lạ vô tình rung động bởi nụ cười của người đó.

    Tôi không biết tên nên luôn thầm gọi là "anh ấy" mỗi khi kể với đám bạn.

    Anh ấy có nụ cười với má lúm đồng tiền rất dễ thương. Dáng người cao ráo, điển trai, mái tóc gọn gàng sạch sẽ được vuốt lên, đôi khi lại bù xù khiến mái che gần hết tóc. Đôi lúc anh ấy còn làm những hành động nho nhỏ như híp mắt, gãi đầu, nhăn mặt cũng đủ làm tôi xao xuyến.

    Anh ấy là nhân viên trong quán cà phê mới mở gần nhà tôi. Cũng vì thế, tôi lại trở thành khách quen của quán, mỗi lần tan làm tôi đều ghé vào quán, thưởng thức cà phê sữa và lặng nhìn anh làm việc, lặng nhìn bóng lưng của anh.

    Không hiểu vì sao mỗi lần nhìn nụ cười của anh, tôi lại bình yên đến lạ, chỉ là nụ cười nhẹ cũng khiến tôi buông lỏng mà đắm chìm trong đó. Nhiều lúc lấy hết can đảm để làm quen với anh nhưng lại bị gián đoạn, dần dần tôi lại không dám, chỉ dám ngắm nhìn từ xa.

    Nhiều khi quán vắng khách, anh nằm dài trên quầy thu ngân lười biếng nhắm mắt, gió thổi làm mái tóc anh bay nhẹ che đi đôi mắt nhắm nghiền ấy. Hay đôi lúc lại thấy anh vui vẻ với mọi người trong quán, hay vô tình nghe được giọng hát trầm trầm khi quán mở bài hát anh thích.

    Từng hành động, từng cử chỉ, từng câu nói của anh ấy đều được tôi ghi vào trong lòng.

    Niềm hạnh phúc của tôi đơn giản là nhìn thấy anh ấy, chỉ như thế mà thôi. Niềm hạnh phúc của tôi như vậy là đủ, không cần gì hơn nữa.

    Chỉ cần anh ấy vẫn ở đây, vẫn vui vẻ như thế thì cuộc sống của tôi sẽ luôn tràn ngập sắc màu.

    Anh biết không ? Em thích anh, rất thích anh.


     

Chia sẻ trang này