Fanfiction 12 chòm sao lạc về cổ đại - Đang sáng tác - Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Độc Huyết Tuyết Dạ, 21/11/15.

  1. TeitoHiyaku

    TeitoHiyaku Cây bút mới
    • 1/6

  2. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Bạn thông cảm, tại chương 6 mình làm mất bản thảo một nửa chưa kịp viết lại. Nhưng mình sẽ cố gắng đăng chương mới nhanh nhất có thể. Thân!
     
  3. Ngọc Nhi Tử Băng

    Ngọc Nhi Tử Băng Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 6: Lạc Trong Hang Động (phần 1)
    Quay lại với nhóm của những tên không chuyên nữ công gia chánh.

    Đã mấy ngày trôi qua, từ khi Thiên Bình, Cự Giải, Kim Ngưu bị bắt đi. Chỗ của Bạch Dương vẫn vậy, các cậu chỉ có hai việc duy nhất để thực hiện: Ăn và ngủ... (như heo).

    Không dưới một lần Bạch Dương đề nghị đi tìm ba nhỏ kia nhưng hoàn toàn bị bác bỏ ý kiến với lí do: "Lo thân mình chưa xong hơi đâu lo chuyện người khác!"

    - Các cậu... theo tớ thấy nếu như không ba người kia trở về thì tai họa sẽ đến với chúng ta.

    Sư Tử ung dung đẩy một cành khô vào đống lửa. Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm đống lửa đang cháy, miệng vô thức nói như một nhà tiên tri đích thực.

    - Sao? Chẳng phải mấy hôm trước có tên nào khăng khăng nói có chết cũng không đi? Tên nào?

    Giọng Thiên Yết vang từ trên cây xuống. Cậu đung đưa chân, ánh mắt nhìn Sư Tử khiêu khích.

    - Đó là chuyện mấy hôm trước. - Sư Tử nhún vai, sực nhớ cậu vẫy tay. - Thiên Yết! Cậu làm ơn xuống đây được không? Hai đứa ngồi dưới mà cậu tót vót trên cây bộ không thấy mất lịch sự hả?

    Thiên Yết cười đáp lại:

    - Chỉ cậu thấy mất lịch sự thôi, tớ thấy bình thường!

    Tuy nói vậy nhưng Thiên Yết cũng phi người xuống. Cậu liếc cặp mắt về phía Sư Tử và Bạch Dương:

    - Thế có đi cứu ba nhỏ đó không?

    - Tất nhiên. Không đi để tụi nó lột da tớ à?

    Lần này không phải Sư Tử lên tiếng mà là Bạch Dương. Kèm theo câu nói của cậu là một cái ngáp dài đến thản nhiên khiến hai người kia không biết nói sao.

    - Rồi, đi.

    Thiên Yết vác đao đi trước dẫn đường và phải chắc chắn rằng cậu sẽ không nhắm mắt mà đi hay đi lung tung thì Bạch Dương và Sư Tử mới có thể an tâm mà đi theo.

    Trong suốt những ngày qua, lúc trên đường đi kiếm đồ ăn họ đã khá thông thuộc khu rừng này. Chẳng mấy chốc, ba người đã thấy một động đá được thắp đuốc sáng trưng.

    - Đúng là đây nhỉ?

    Sư tử phấn khích cố giữ bình tĩnh để khỏi lao vào tụi kia mà chém giết. Vết thương ở bụng không phải tự nhiên mà có, tất nhiên ba người họ đều ghi hận trong lòng. Giống với Sư Tử, hai người còn lại có một dòng máu cực nóng đang chảy trong lòng họ. Phải giữ bình tĩnh lắm thì "ba con thú dữ" mới không lao vào xé xác con mồi.

    - Chắc chắn rồi, lên nhé!

    Bạch Dương kích động nắm chặt cây đao trong tay. Cậu vừa thấy tên mặt sẹo, miệng méo xệch sang một bên y như cái tên đã chém cậu mấy hôm trước. Chắc chắn không thể nào nhầm được!

    Ba người nhìn nhau rồi lao ra. Những đường kiếm hoàn hảo, nhanh như cắt chém qua từng người đều là nhát chí mạng. Chỉ tội nghiệp những tên thổ phỉ không biết mình đã động nhầm người, mấy giây trước còn cười nói vui vẻ, mấy giây sau gặp nhau dưới âm phủ chỉ biết trợn mắt ngạc nhiên, đến cả lí do mình chết tại sao cũng không biết.

    Đi vào trong hang động, ba người đưa mắt nhìn khắp nơi tìm kiếm mấy bà chằn nhưng chỉ thấy mỏi mắt chứ không thấy người đâu.
    Sư Tử nhìn tới nỗi muốn rụng hai con mắt. Cuối cùng cậu quay ra hỏi hai người kia:

    - Có chắc họ ở đây không nhỉ?

    - Chắc không sai đâu, xem nè.

    Thiên Yết mỉm cười chỉ vào vách mang một màu nâu đen thường thấy của đất đá. Bạch Dương và Sư Tử ghé mắt vào nhìn kĩ và cuối cùng họ... chẳng thấy cái gì cả.

    - Có thấy gì đâu?

    Sư Tử tròn mắt hết nhìn vách đá rồi nhìn Thiên Yết. Đang tính mở miệng mắng Thiên Yết thì cậu đã bị hắn ta cốc cho một cái đau điếng.

    - Ngốc! Mấy năm ăn học của cậu đổ sông đổ biển hết à?

    Giống như một bà mẹ, Thiên Yết quát mắng "đứa con" của mình hết sức hùng hồn. Kèm theo câu nói cậu đưa tay chỉ trích Sư Tử cho thêm sinh động khiến Bạch Dương chứng kiến suýt nữa bật cười thành tiếng. Rất nhanh, Bạch Dương biết rằng nếu như mình không thấy được cái điều "kì diệu" kia trên vách đá thì người tiếp theo bị ăn mắng chính là cậu. Cậu quan sát kĩ, thật kĩ vách đá rồi đột nhiên la lên như Anh-xtanh tìm ra định luật mới:

    - A, a là máu. Là máu khô!

    Vừa nói xong Bạch Dương lại tự băn khoăn với chính mình:

    - Quái, máu khô thì có gì để Thiên Yết vui như gặp thần tượng vậy nhỉ? Không lẽ tên này bị thần kinh? Hay hoang tưởng? Cũng có khi là...

    Cốp!

    - Suy diễn lung tung. - Thiên Yết xoa tay lườm Bạch Dương và Sư Tử.

    Nhìn vẻ mắt ngơ ngơ, ngu ngu của hai thằng đứng bên Thiên Yết cảm thấy cực kì mất mặt. Sao cậu lại có những đứa bạn "ngu" đến mức như vậy. Cuối cùng, cậu vỗ trán, thở dài giải thích cho hai tên kia hiểu:

    - Đây là máu khô có dính chút cánh hoa hồng, hiểu chưa?

    - Hiểu rồi. - Bạch Dương và Sư Tử cực kì nghiêm túc gật đầu.

    Thiên Yết tự hào cảm thấy mình chính là người khai sáng đầu óc của hai tên kia, hỏi tiếp:

    - Biết cái gì rồi chứ? Khẳng định được chưa?

    - Chưa.

    Hai người kia lắc đầu tỉnh bơ khiến Thiên Yết suýt đột quỵ. Ngay bây giờ, cậu muốn lao đến mà chém bay đầu của hai tên trước mặt.

    - Là Thiên Bình, hiểu chưa? - Thiên Yết tức giận quát lên rồi quay đầu đi trước.

    Bạch Dương vội vàng kéo Sư Tử vội vàng đuổi theo sau. Tên này... toàn nổi khùng vô cớ.

    Nhưng mà máu khô thì có liên quan gì tới Thiên Bình cớ chứ? Câu hỏi ngu ngốc (theo lời Thiên Yết nói) lại một lần nữa hiện ra trong đầu Bạch Dương và Sư Tử nhưng rồi hai người giật mình khi nhớ ra Thiên Bình thường giết người không lí do, dựa trên sở thích mà ra tay. Mỗi khi Thiên Bình ra tay lại có hoa hồng để lại hiện trường. Nhỏ này...

    Đang đi, bỗng nhiên Thiết Yết khựng lại nhíu mày lên tiếng:

    - Có người.

    - Ừ, tớ đây. Tớ và Sư Tử là người mà, không phải thú! - Bạch Dương biết Thiên Yết định nói cái gì nhưng cậu vẫn vênh mặt lên mà trêu chọc.

    Thiên Yết quay lại, mặt cậu sa sầm nhìn Bạch Dương. Ánh mắt như muốn hỏi "Cậu có vui lòng muốn xuống Quỷ Môn Quan chơi không?". Nhận thấy Thiên Yết không bình thường, Bạch Dương lùi lại không nói gì nữa. Đúng lúc ấy, Sư Tử làm như vô tình mà huých vai Bạch Dương:

    - Thế ý cậu Thiên Yết là thú hả? Bởi vì xung quanh đây có mỗi tớ với cậu là người. - Sư Tử tròn mắt, vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội. Rồi cậu quay sang Thiên Yết làm như đang chiêm ngưỡng "kì quan thế giới", tặc lưỡi. - Nhưng mà vậy thì cậu ấy là giống nào? Gia súc hay gia cầm?

    Thiên Yết nghe đến đây mặt đen sì như không thể đen hơn đươc nữa. Sát khí từ cậu tỏa ra ngùn ngụt. Khẽ cúi người, Thiên Yết vung tay lên, thanh đao trên tay cậu hướng Bạch Dương và Sư Tử mà lao đến.

    Không khí nhất thời đông cứng lại.

    Thiên Yết điềm nhiên bước đi để lại phía sau Bạch Dương và Sư Tử đang nhìn "trân trối" thanh đao sát ngay cổ hai người.

    - Được rồi, có... có người.

    Bạch Dương lắp bắp, chạy vội vàng theo Thiên Yết. Khác hoàn toàn với Bạch Dương Sư Tử vẫn vênh váo bước đi, cái kiểu kệch cỡm cực kì khinh người tới nỗi Bạch Dương nhìn còn muốn đánh chứ nói gì Thiên Yết? Thực ra cậu đâu có biết Sư Tử nghĩ gì? Theo tính cách Sư Tử thì tất nhiên cho rằng Thiên Yết không dám động đao giết người. Tất nhiên cậu phải kiêu, nhìn cái kẻ bộ dạng cực kì muốn nổi khùng nhưng lại tỏ vẻ bình tĩnh khiến Sư Tử thấy vui vui trong lòng.

    Nhưng Thiên Yết thì khác, cậu chỉ khẽ nhíu mày trước thái độ của Sư Tử. Khi nãy nóng vội quá cậu suýt chút nữa thì ra tay với hai người này, bây giờ cậu cần phải bình tĩnh hơn. Cuối cùng cậu quyết định theo chủ nghĩa "Im lặng là đỉnh cao của sự khinh bỉ". Giờ hai tên kia muốn lảm nhảm gì thì cậu cũng kệ. Một con người luôn thể hiện ra bên ngoài những thứ mà sắp làm là một con người không thông minh, nói thẳng ra là... N.G.U. Muốn Thiên Yết này phải ra tay xử lí những người như thế? Thật là bẩn tay, người ta bảo quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Dù sao thì cũng chết, cậu cứ để cho hai đứa kia sống thêm ít ngày cho đến khi tìm được có sao đâu.

    Đột nhiên Sư Tử dừng lại trước một vách đá bị thụt vào bên trong một chút, cậu la lên:

    - Tìm thấy họ rồi. Thấy rồi, họ ở đây.

    Ngay lập tức, Bạch Dương lao đến bịt chặt miệng Sư Tử lên tiếng cảnh báo:

    - Cậu muốn chết à mà nói to như thế? Còn chưa biết bọn sơn tặc này có bao nhiêu người, nhỡ may chúng ta đánh không lại thì làm sao?

    Sau khi được Bạch Dương phân tích, giảng giải, Sư Tử hiểu ra hoàn toàn. Cậu gật đầu, tay chỉ vào vách đá được ngăn cách với bên ngoài bởi mấy thanh sắt, giọng "thỏ thẻ":

    - Đúng, đúng là mấy cậu ấy mà. Nhìn đi.

    Thiên Yết bước tới, nhìn theo cánh tay Sư Tử chỉ. Đúng là bọn họ - ba bà chằn mà mấy hôm nay "quên" đi tìm. Cả ba đều bị trói nhưng có vẻ Thiên Bình là nặng nhất, vừa dây thừng, vừa xích sắt bản to trói chặt cô. Có lẽ, họ đề phòng Thiên Bình cao nhất.

    Không chần chừ nhiều, Thiên Yết chém dây xích cùng khóa ra, cứu ba người kia ra ngoài. Thấy ba người họ lành lặn không bị xây xát gì, Bạch Dương lên tiếng giả bộ hỏi thăm:

    - Các cậu có sao không?

    - Gần chết chứ còn sao trăng cái gì?

    Kim Ngưu quát lên, mặt hằm hằm nhìn ba tên trước mặt. Rõ ràng không làm gì mà giờ mới đến cứu. Đáng chết! Hại các cô bị bỏ đói mấy ngày liền, cái lũ kia sau khi bị Thiên Bình uy hiếp thì sợ hãi không dám đến gần. Như vậy làm gì có đồ mà ăn?

    - Tụi này gặp chút khó khăn trên đường đi tới đây.

    Sư Tử xoa đầu cười gượng, cậu miễn cưỡng phải nói vậy khi Thiên Bình đang dựa vào vách đá sát người cậu nhất. Quá nguy hiểm, nếu như điều tra ra, chắc chắn tụi kia đổ thừa cho cậu. Chính cậu là kẻ mà yêu cầu ăn là trên hết... giờ nghĩ lại thấy sởn gai ốc.

    - Thật là may mắn! Các cậu chỉ cần đến muộn một hai phút nữa thôi, tớ cam đoan với trời đất rằng Thiên Bình sẽ lột da các cậu cho coi. Tụi này chịu khổ mà mấy người ngao du rừng núi vui vẻ.

    Cự Giải lên tiếng châm chọc. Cô nhìn từng gương mặt rồi giả bộ thở dài. Vừa nói vừa cúi đầu nghịch ngón tay làm như bản thân hết sức ngây thơ, cô nói tiếp:

    - Aizz... coi như tụi này đen đủi đi, chỉ là...

    - Tụi này mà chết chắc chắn mấy người cũng không sống được đâu.

    Thiên Bình nói hết câu rồi rút thanh kiếm của Sư Tử đứng gần đầy ra. Mặt cô hằm hằm nhìn ba tên con trai. Rõ là cái lũ vong ân bội nghĩa. Bao nhiêu năm làm bạn mà khi gặp nguy hiểm tụi nó chạy hết! Nhìn lưỡi kiếm sáng bóng trên tay Thiên Bình, lại nhìn khuôn mặt của cô, Bạch Dương xua tay cười trừ:

    - Thôi nào... chúng ta mau rời khỏi đây thôi. Dù sao cũng là lỗi của tụi này. Tụi này thành thật xin lỗi.

    Sư Tử vừa nghe xong giãy nảy lên ghé sát tai Bạch Dương thì thầm:

    - Này... này, cậu muốn chết à mà nhận hết lỗi? - Sư Tử khăng khăng kêu la.

    - Thế cậu có muốn chết ngay bây giờ không? - Bạch Dương mở to mắt dọa Sư Tử.

    - Ý cậu là sao? - Sư Tử nhíu mày khó hiểu, mở to đôi mắt hỏi, ngây thơ hết chỗ nói.

    - Quay người lại 180 độ và cậu sẽ tìm được đáp án. - Bạch Dương nhắm mắt lại, mặt nghiêm nghị nói.

    - Sau... 180 độ... ờ.

    Sau khi tiếp nhận thông tin và được nhập dữ liệu, Sư Tử như một bộ máy nhanh chóng quay người lại đúng 180 độ không lệch một độ nào. Và... đập vào mắt cậu là Thiên Bình với lưỡi gươm loáng bóng, sáng chói lọi, miệng cô ngậm một cành hoa hồng, đôi mắt ánh lên vẻ khó chịu, ngùn ngụt sát khí. Sư Tử nhìn thấy giật nảy mình, chân hơi run run rồi nuốt nước bọt...

    - Đúng... đúng chúng ta... chúng ta có lỗi...

    Thiên Yết nhàm chán nhìn mấy người trước mặt lảm nhảm linh tinh rồi cũng vác đao đi trước. Cậu vừa đi vừa giơ tay ra hiệu cho
    mọi người đi theo. Cả đám cũng biết không thể ở lâu, bước đi theo Thiên Yết... trừ một người.

    - Còn không đi mau. - Thiên Yết gắt lên, vẻ mặt tức giận, bụng thì đói mà cứ phải hét oang oang lên đúng là tốn calo mà.

    - Nhưng... - Sư Tử ấp úng, mặt cúi gầm xuống né tránh ánh mắt của mọi người. - Cửa động bị chặn rồi! - Vẻ mặt cậu hết sức thản nhiên.

    - Đứa nào chặn? - Kim Ngưu đang khua đao múa kiếm. - Chúng ta mau ra cho chúng một bài học đi! - Tâm trạng cô cực kì vui vẻ, hào hứng.

    - Đứng im coi. - Thiên Bình cốc vào đầu Kim Ngưu.

    - Cậu nói nó ra xem nào.

    - À... ờ...

    Cả bọn mất kiên nhẫn nhìn Sư Tử, sát khí nổi lên ngùn ngụt lan tỏa khắp không gian. Cái tên này định giở trò gì nữa? Gây chuyện chưa đủ sao? Sư Tử chần chừ nhưng cậu biết, nếu còn kéo dài như thế này mãi thì chắc chắn cái lũ kia sẽ ăn thịt cậu mất. Cuối cùng, sau một hồi im lặng, cậu cũng chịu mở miệng.

    - Thật ra... - Khi nãy tớ... ờ tớ có chém một tên nhưng chưa chết hẳn... cho nên... ờ - Sư Tử ấp úng, lưỡng lự.

    - Nói rõ ràng coi - Cả bọn đồng thanh.

    - Cho nên nó chạy ra ngoài ấn cơ quan đóng kín cửa động rồi!

    Sư Tử cũng gắt lên đáp lại năm cái loa phát thanh của năm đứa kia.

    - Mà cũng tại nó khen tớ đẹp trai chứ bộ! - Sư Tử hất tóc vênh mặt. - Chỉ có những người có con mắt thẩm mỹ cao mới có thể cảm nhận được cái đẹp rạng ngời như tớ đấy. Một người như thế không nên chết!

    Bạch Dương hậm hực tới cốc đầu Sư Tử

    - Sát thủ kiểu gì đấy hả? Sát thủ như cậu chém ruồi cũng chẳng chết đâu - Bạch Dương lên mặt chỉ trích.

    Cả bọn cố nén giận nghiến răng nghiến lợi. Sư Tử! Cậu giỏi thật, chỉ vì hắn khen cậu đẹp trai nên cậu quên cả chuyện cần làm mà thả đi.

    Mặt khác, nghe Bạch Dương nói Sư Tử nổi khùng nên:

    - Này nhá! Cậu có biết cậu đang phạm phải một tội rất lớn không? Cái tội xúc phạm danh dự của tớ là trọng tội khi quân, cho cậu chết nè!

    Keng!

    Sư Tử nóng vội rút đao chém vào người Bạch Dương nhưng không hiểu sao lại chém xuống đất. Bạch Dương được một cú "may mắn" lên mặt:

    - Cậu chỉ có thế mà thôi.

    Sư Tử tức nổ đom đóm mắt. Tên này khiêu khích cậu? Hắn nói thế là ý gì? Vậy là Sư Tử lao vào đánh, Bạch Dương đâu chịu nhân nhượng. Cứ vậy hai tên khùng đánh nhau mà không để ý gì đến bốn Sao còn lại. Bọn họ đã đi trước, còn bày ra vẻ mặt chúng ta không quen các ngươi. Tuy nhiên, Cự Giải vẫn tốt bụng quay lại nhắc nhở:

    - Hai tên ngốc kia còn không mau đi.

    Bạch Dương tránh một đao đang chém tới của Sư Tử đồng thời nhân lúc cậu không để ý thì vỗ vai cậu, làm ra vẻ đàn anh dạy bảo:

    - Đi thôi anh bạn!

    Ngay sau đó, Bạch Dương quay người được vài bước, Sư Tử nghiến răng lại hạ thủ một lần nữa. Lần này, cậu trượt hòn đá do tức giận quá mà không để ý xung quanh nên lại chém lệch. Bạch Dương quay lại, vừa thấy tình cảnh này thì vênh váo:

    - Ngu thì vẫn hoàn ngu thôi! Không đi mau là bị bỏ lại đó!

    Sư Tử ấm ức ôm nỗi nhục và nuôi ý chí trả thù mãnh liệt. Cậu nghiến răng nhìn Bạch Dương. Cậu thề rằng thù này không trả cậu nhất định sẽ từ bỏ danh hiệu "Hotboy bờm đỏ".

    Vài phút sau Bạch Dương và Sư Tử cũng đuổi kịp những người đi trước.

    - Sao hả? vẫn còn sống mà chạy theo tụi này à? - Thiên Bình nói kháy hai cậu bạn.

    - Ý gì đây bà chằn?

    Sư Tử đang trong cơn tức giận, giờ đây Thiên Bình lại đổ thêm dầu vào lửa và hiển nhiên cậu không làm chủ được bản thân nên đã thốt ra những điều không nên nói. Ngay lập tức, Sư Tử bị dao kề cổ. (Phải nói thêm là Thiên Bình cực kì ghét bị gọi là "bà chằn")

    - Vừa nói gì?

    Bấy giờ Sư Tử mới nhận thức được những gì mình vừa nói, chót dại rồi thì thôi vậy. Cậu mà để bị mất mặt, chẳng lẽ lại phải cầu xin một đứa con gái ư? Không thể nào! Sư Tử hất cằm:

    - Sao? Tớ nói gì sai à? Bỏ thanh kiếm ra coi. - Sư Tử cực kì bình tĩnh, không chút lo sợ nào ngược lại trong giọng nói có chút hậm hực.

    Cự Giải và Kim Ngưu thấy cảnh này thì giật mình. Tên này bộ hôm nay uống lộn thuốc hả? Dám khiêu chiến với cả Thiên Bình theo cách này. Quả không sai, tức giận luôn làm người ta mất lí trí.

    Thiên Yết không chịu được cái không gian lộn xộn do một đám lộn xộn này gây ra. Cái đám này đúng là hỗn tạp, không lúc nào để cho cái không gian chung quanh được bình yên. Cuối cùng cậu cũng lên tiếng gọi là "vua đi dẹp loạn".

    - Lộn xộn đủ rồi đấy, mất thời gian quá, đi thôi! - Giọng cậu có chút không kiên nhẫn.

    Tuy nhiên, dường như cả lũ lơ đi lời nói của Thiên Yết. Sư Tử kiên định không hề sợ hãi giống như mọi lần trước thái độ "đe dọa" của Thiên Bình. Cậu khoanh tay hất cằm thách thức Thiên Bình.

    Ngạc nhiên trước thái độ của Sư Tử, Thiên Bình hạ kiếm xuống nở nụ cười đểu giả, cả bọn bất ngờ đến sững sờ. Họ không thể ngờ đến việc này, có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến việc Thiên Bình sẽ tha cho Sư Tử dễ dàng như vậy. Sư Tử cũng tròn mắt ngạc nhiên không biết con “cọp cái” này giờ đang nghĩ gì nhỉ?

    - Tớ đang mơ phải không?

    Bạch Dương sững sờ, tay cậu không quên dụi mắt mấy lần. Cự Giải cùng Kim Ngưu cũng dụi mắt mấy lần nhưng cảnh trước mặt họ không hề thay đổi. Chuyện gì vậy?

    Bốp!

    Chát!

    - A... ui đau, hai cậu làm gì vây?

    Bạch Dương mặt méo xệch, nổi khùng lên khi hứng trọn hai cái tát của hai cô bạn “thân” tinh nghịch – là Cự Giải và Kim Ngưu.

    - Cậu ấy đau! – Cự Giải lên tiếng.

    - Đúng, cậu ấy đau! – Kim Ngưu gật gù sau đó bổ sung thêm. - Vậy không phải là mơ.

    Bạch Dương tức xì khói mà không làm gì được hai cô nàng. Thôi thì đành bỏ qua chứ làm gì, gọi là “nam tử hảo hán không chấp tiểu nhân bỉ ổi”. Nghĩ thế, cậu vênh mặt quay đi không thèm để ý.

    Chỗ của Bạch Dương thì như vậy những chỗ của Thiên Bình thì... khác. Thiên Bình mỉm cười, một nụ cười rất (không) bình thường.

    - Ái chà! Có phải Sư Tử không ta? Sao hôm nay lại kiên cường hơn cả Võ Thị Sáu thế này! - Thiên Bình cười khẩy, nhún vai tỏ vẻ châm chọc.

    - Sao hả? Ý kiến gì? – Sư Tử tức nổ ruột cục cằn, quát. – Cậu nghĩ tớ không bằng một nhân vật trong lịch sử hả? Lại còn là con gái nữa chứ!

    Lúc này, trông Sư Tử như muốn biến thành khủng long phun lửa (do tức quá). Máu điên vừa nổi lên thì một thanh đại đao lớn xé gió, vụt qua trước mặt Thiên Bình và Sư Tử. Khi hai người định rút vũ khí ra đối phó kẻ lạ mặt thì giọng Thiên Yết lạnh lùng vang lên:

    - Phản ứng cũng không tệ. Nhưng mà để trêu nhau thì phí quá! Hai người nhịn nhau một chút thì chết à? – Thiên Yết quát lên, vẻ mặt cực kì đáng sợ.

    - Đúng vậy! – Sư Tử và Thiên Bình đồng thanh đáp lại theo kiểu “điếc không sợ súng”.

    Sau lời hai người, không gian vốn ồn ào giờ trở nên im lặng. Im lặng đến đáng sợ, nghe được cả mùi “khủng bố” đang lảng vảng ở đâu đây. Thiên Yết mặt mày sa sầm lại nhìn hai tên trước mặt không “chớp mắt”.

    - Oh! Cứng thật. Chất lừ! – Bạch Dương “trầm trồ” ngưỡng mộ trước thái độ “kiên cường” của Sư Tử và Thiên Bình.

    - Không mau ra giải vây lại còn đứng đó.

    Cự Giải cùng Kim Ngưu quát lên đẩy Bạch Dương về phía trước. Quả thật nếu không giải vây thì chắc chắn sẽ có một cuộc đại chiến xảy ra. Bạch Dương không nói thì thôi, sau câu nói của cậu không khí cực kì căng thẳng. Căng đến nỗi con ruồi bay qua cũng giật mình chết tươi.

    - Thôi... thôi nào. Giỡn đủ rồi, chúng ta đi thôi... hơ hơ! – Bạch Dương cố tỏ ra không có gì, kéo anh bạn nóng tính của mình đi trước.

    - Đúng... đúng, đi thôi, đi thôi.

    Cự Giải và Kim Ngưu cố làm cho Thiên Bình trở lại bình thường. Cái cách họ sử dụng đã lặp đi lặp lại nhiều lần đến nhàm chán. Khuôn mặt ngượng nghịu, dở khóc dở cười khiến ai chứng kiến cũng phải phì cười. Có thể nói ai đang ăn gì cũng phải sặc mà phụt hết những thứ trong miệng ra.

    Tưởng chừng như không khí im lặng sẽ kéo dài dọc đường đi nhưng... không. Đi được vài bước, Kim Ngưu dừng lại.

    - Ế!!! – Kim Ngưu như sực nhớ ra điều gì đó. – Chúng ta đang đi đâu vậy?

    Câu hỏi hồn nhiên của cô làm mọi người chú ý. Quả thật, họ không biết mình đang đi đâu mà cứ cắm đầu đi như bản năng vậy.

    - Đi đâu? – Cự Giải xoay người hỏi Thiên Bình.

    - Đi đâu? – Thiên Bình lặp lại câu hỏi của Cự Giải nhìn về phía Sư Tử.

    - Đi đâu? – Sư Tử cũng lặp lại câu hỏi như bản sao của hai cô bạn để hỏi Thiên Yết.

    - Biết chết liền! – Thiên Yết bình thản trả lời làm mọi người muốn té xỉu.

    Cự Giải xoay người hỏi ngược lại Kim Ngưu.

    - Rốt cuộc là chúng ta đang đi đâu?

    - Hờ... tớ là người hỏi đầu tiên mà giờ cậu quay ra hỏi ngược lại tớ là sao? Tính chọc quê tớ hả?

    Kim Ngưu sa sầm mặt mày nhìn mấy người kia. Thật sự là giận đến nỗi không nói lên lời.

    Mọi người bắt đầu đứng chống cằm nhìn nhau, trong đầu họ quanh quẩn câu hỏi “Chúng ta đang đi đâu?”

    - A... tớ biết rồi.

    Cả nhóm quay đầu nhìn cái người vừa lên tiếng. Là Cự Giải, chẳng lẽ con bé lại thông minh đột xuất? Trước nay toàn thấy con nhỏ nói vớ vẩn.

    - Thế chúng ta đi đâu?

    Mọi người dồn ánh mắt nghi ngờ về phía Cự Giải, tin một lần không chết đâu nhỉ? Cô bé cười toe toét chỉ lên trời:

    - Chúng ta đi tìm sáu bạn còn lại. Có Song Tử, Xử Nữ này, cả Ma Kết nữa, còn... – Cự Giải đưa tay xuống đếm từng ngón một.

    Cốp!

    - Tính giỡn mặt tụi này hả? Ai chẳng biết chúng ta đi tìm họ! – Cả nhóm quát lên.

    Biết ngay là con nhỏ này chẳng làm được việc gì. Câu như vậy mà cũng thốt ra được.

    Cự Giải bị đánh đau, ôm chặt đầu mặt mếu máo:

    - Thì đó, các cậu biết rồi còn hỏi gì tớ, lại còn đánh nữa!

    Thấy cả nhóm lộn xộn, nhao nhao, một người từ nãy đến giờ đứng im hơi lặng tiếng đang ngáp ngắn ngáp dài nghe bọn kia bàn tán vớ vẩn. Cuối xùng cậu cũng mở miệng, vỗ ngực một cái thật mạnh ra vẻ kiêu ngạo lớn tiếng:

    - Các cậu đã không biết thì để thiên tài này giải đáp.

    Khi mọi người quay mặt ra nhìn mình, Bạch Dương hất mái tóc nâu tuyệt đẹp của cậu ra vẻ hiểu biết.

    - Này, ai cho cậu bắt chước tớ! – Sư Tử gào lên, mặt hầm hầm như chiến sĩ ra trận.

    Đây là động tác độc quyền của cậu và... không ai được sử dụng hay bắt chước. Tên Bạch Dương này thật to gan lớn mật, dám bắt chước động tác uy quyền đó. Mà có bắt chước cũng không học được bí kíp tu luyện “ngàn năm” của cậu. Nó đại diện cho vẻ kiêu ngạo, uy nghiêm, tạo nên uy tín, danh dự của hotboy bờm đỏ. (Bạch Dương quát lên: “Hai nhỏ tác giả đang chém gió đấy!”)

    - Thôi, thôi! Biết thì nói mau lên, mệt các cậu quá! – Thiên Bình trấn áp lại sự giận dữ của Sư Tử còn đâu sự giận dữ của cô lúc trước.

    - E... hèm!

    Bạch Dương khẽ lên tiếng thì bắt gặp ánh mắt khó chịu của mọi người. Họ bẻ chân, bẻ tay, xoay xoay thanh kiếm trên tay như chuẩn bị chiến đấu. Thật sự thì họ đang rất nóng. Họ không thể kiên nhẫn hơn được với cái tính nói năng lề mề của Bạch Dương.

    Biết được cơn tức giận của mọi người, Bạch Dương lên tiếng giải thích:

    - Theo như trong sách cổ ghi chép thì mấy hang động xưa thư thế này thì thường có rất nhiều lối thông ra hoặc chí ít thì cũng phải có một cửa chính và một ngóc ngách nào đấy phía tận sâu bên trong thông ra. Vả lại đây là căn cứ của một bọn cướp thì 80% - 90% là chúng sẽ phải có một lối thoát ngoài cái cửa đã bị chặn để thoát thân phòng trường hợp bất chắc.

    Bạch Dương tuôn một tràn dài lí thuyết vào mấy tên “ngu ngốc” kia.

    - Thế thì liên quan gì?

    Cự Giải ngáp một cái nhàm chán đến vô duyên hỏi lại Bạch Dương. Cậu suýt lên cơn đau tim với con bé phải gọi là đại ngốc này. Ngay lúc này, cậu chỉ muốn phi đến bổ đôi đầu nó ra xem bên trong nó chứa cái tạp chất gì mà khiến nó như vậy. Đúng là mất mặt nhóm mình quá!

    - Này, cậu không biết thật hay giả ngu vậy hả? - Kim Ngưu trợn mắt kinh ngạc nhìn Cự Giải.

    - Thế cậu biết những gì? – Cự Giải nheo mày hỏi xoáy ngược lại Kim Ngưu.

    - Tớ á... – Kim Ngưu chỏ tay vào mình rồi khoanh tay nhắm mắt ra vẻ hiểu biết rồi buông một câu. – Biết chết liền! – Cô bé lè lưỡi cười toe toét thản nhiên mà trả lời.

    Cốp... cốp... cốp... bịch.

    Ngay lập tức cô nếm trọn bốn cú cốc đầu như trời giáng của Bạch Dương, Thiên Yết, Thiên Bình và Sư Tử. Bạch Dương đang vui mừng vì ít ra con bé Kim Ngưu còn thông minh chút chút, không đến nỗi tệ hại như con nhỏ Cự Giải kia. Vậy mà... cậu lại bị chính câu nói của “nó” làm cho làm cho rơi từ trên thiên đàng xuống địa ngục tầng thứ mười chín, như một nhát dao phá tan giấc mộng đẹp. Cuối cùng cậu vẫn phải gào lên mà giải thích:

    - Là cứ đi sâu vào trong kiểu gì cũng có lối ra, hiểu chưa hả mấy tên ngốc!

    Sau câu nói là những ánh mắt rực lửa nhằm thẳng vào người Bạch Dương như muốn nhảy đến mà ăn tươi nuốt sống cái người tên Bạch Dương ngạo mạn kia. Phải nói rằng không phải ai đang đứng tại đây cũng ngốc. Tên này thật sự muốn chết!

    Nhận thức được ánh mắt của mọi người, Bạch Dương vội sửa lại câu nói:

    - À... à không, ý tớ là hai tên ngốc! – Mặt cậu tái mét vừa nói vừa cười trừ tay chỉ chỉ vào Kim Ngưu và Cự Giải.

    Hai cô nàng thấy vậy tức xì khói. Họ chỉ muốn nhảy thẳng vào người Bạch Dương mà cấu, mà xé, nghiền nát người hắn ra từng mảnh như người ta xé nát vụn một mẩu bánh mì vậy. Nhưng điều này không thể, với sức của bọn họ thì... Dù sao chắc chắn không thể bỏ qua dễ dàng như vậy. Cự Giải cùng Kim Ngưu quyết định nuôi nấng ý chí tìm cơ hội phục thù.

    - Thế chúng ta đi bao xa? – Sư Tử hỏi một câu lãng xẹt.

    - Không biết! – Bạch Dương cũng đáp lại một câu vô vị tương tự. - Thiên tài cũng bó tay.

    Nhận ra cơ hội đến, không chần chừ lâu, Cự Giải và Kim Ngưu liền vô lấy “nó” mà chọc ngoáy cậu bạn.

    - Ôi dào... tưởng thế nào mà đòi ra oai thiên tài này thiên tài nọ, tớ thấy cậu không phải thiên tài mà là thiên tai đấy!

    - Cậu... - Bạch Dương cứng họng tức đến nỗi máu dồn hết lên mặt đỏ bừng. Cậu dậm chân ấm ức rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu – Muốn biết không?

    - Có chứ! – Cự Giải, Kim Ngưu đồng thanh.

    - Đi thì biết!

    Nghe tới đây dù kẻ ngu cũng biết bản thân bị chơi xỏ. Ngay lập tức Cự Giải và Kim Ngưu nhíu mày, bất mãn.

    Ba người họ cứ đứng cãi nhau trong khi đó Sư Tử, Thiên Bình, Thiên Yết cảm thấy ngán ngẩm trước cảnh này, họ ngáp ngắn thở dài bỏ đi trước để mặc ba tên điên đang đấu “võ miệng”.

    - Còn không mau đi nhanh mấy con rùa! – Giọng Thiên Bình vang lên phía xa.

    Sau khi giọng nói của Thiên Bình vang lên lọt được đến tai của “hai con rùa cái” thì họ biết mình bị bỏ lại liền nhảy dựng nên vắt chân lên cổ mà chạy đuổi theo.

    - Này... đợi bọn tớ với!!!

    Hai cô nhóc chạy đi vô tình để Bạch Dương đứng đó ngơ ngác một mình. Đếm được vài giây trôi qua vì cậu đang sững sờ trước hành động thay đổi đột ngột của hai cô bạn và rồi...

    - Đừng bó tớ một mình chứ! – Bạch Dương hét toáng lên chạy đuổi theo bóng dáng thấp thoáng của năm người bạn.

    - Haizz...

    Tiếng thở dài được Thiên Yết thốt ra. Quả thực cậu đã rất nhàm chán khi thấy bọn này hết đánh cãi chửi nhau như vậy rồi. Bây giờ, cậu chỉ mong được gặp lại sáu đưa kia, gặp lại cái tên lầm lì đó vì chỉ như vậy cậu mới có thể thoải mái đánh một giấc ngon lành mà không phải lo nghĩ gì, mọi việc cứ giao cho “hắn” giải quyết là xong. Đúng là tốt mọi đường, đỡ mệt! (Ngự Miêu: Mình đang nghi ngờ giới tính thật sự của gã này!).

    To be continued.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/2/16
  4. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Chương 6: Lạc Trong Hang Động (phần 2)

    Rầm... rầm.

    - Chuyện gì vậy? - Sư Tử ngó nghiêng hỏi.

    Khói bụi bay tứ tung, ba người thẫn thờ sững người tròn mắt ngạc nhiên.

    - May... may quá, kịp rồi!!! - Cự Giải, Kim Ngưu thở dốc, mặt xanh mét. Hai cô nhóc đưa tay lên trán lau những giọt mồ hôi, dáng vẻ cực kì mệt mỏi. Có thể thấy họ đã vận động rất nhiều.

    Đứng được vài giây lấy được sức lực, một giọng hét nữa vang lên... là Bạch Dương, chính xác bây giờ chúng ta phải gọi cậu ta là con... cừu điên.

    - Tớ đến đây!!!

    Một lớp bụi dày đặc từ đằng xa kéo đến như kiểu nước lũ đang tràn về. Nếu nhìn kĩ ta sẽ thấy một bóng đen lao đến với tốc độ "bàn thờ". Cả nhóm sững người lần hai.

    Tiếng hét oanh vang của cậu vang vọng khắp không gian "chật hẹp", tiếng hét chói tai khiến cho mọi người phải lấy tay bịt kín hai lỗ tai lại để tránh thương tổn không mong muốn.

    Bạch Dương dừng lại chỗ mọi người, chân cậu như tóe lửa bốc khỏi, cậu thở dốc, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, miệng không nói lên lời.

    - Mệt... mệt quá! - Bạch Dương thều thào, cúi xuống nghỉ ngơi.

    Cả nhóm nhăn mặt chưa kịp phản ứng hay lên tiếng gì thì từ trên nóc hang rơi xuống những tảng đá như mưa, cứ như vậy mà rơi thẳng xuống chỗ nhóm bạn đang đứng.

    Rắc rắc... uỳnh uỳnh.

    - What? Chuyện gì vậy? - Thiên Yết chau mày tỏ vẻ khó hiểu.

    - Có lẽ nào... đá lở? - Sư Tử giật mình thốt lên.

    1 giây.

    2 giây.

    3 giây.

    - Chạy. - Kim Ngưu và Cự Giải nhìn nhau rồi hét toáng lên.

    Cả lũ cắm đầu vào mà chạy để thoát khỏi trận mưa đá kia, Bạch Dương vừa chạy vừa hét toáng lên:

    - Lại phải chạy nữa à?

    Cậu vừa cất tiếng than thì ngay lập tức bị một bàn tay thô dát bịt chặt lại.

    - Cậu im thì chết à? - Thiên Yết cáu gắt.

    Thiên Yết cau mày, người cậu tỏa ra một luồng sát khí cực kì mạnh, cuối cùng họ cũng được nghỉ ngơi, đá đã ngừng rơi. Mấy người nằm vật ra sàn đá lạnh buốt. Kẻ đứng người ngồi, kẻ dựa lưng, nằm soài ra đất. Phải nói là sau nửa tiếng chạy trong hang động tối mù mịt thì giờ họ như mấy cái xác không hồn, đôi chân tưởng như đã lìa khỏi cơ thể.

    - Phù... phù... cậu... cậu mới học... chiêu sư tử gầm của... Xử Nữ bao giờ vậy hả? - Sư Tử hỏi trong cơn mệt mỏi rã rời.

    Bạch Dương chỉ lắc đầu, không trả lời. Không, chính xác là cậu không còn sức để nói hay làm bất kì việc gì khác. Sau một hồi chạy đuổi theo mấy đứa kia chưa được nghỉ ngơi thì cậu lại phải bán sống bán chết chạy tiếp để thoát mấy viên đá quái khỉ đó. Hừ... chân cậu giờ tê cứng hết, chết tiệt!

    - Có lẽ chúng ta phải nghỉ chân tại đây thôi. - Thiên Bình cố lên tiếng sau một hồi im lặng lấy sức. Tình cảnh của cô cũng chẳng kém mọi người là bao.

    Mặc dù thể lực của họ rất tốt nhưng với cảnh bụng đói như thế này thì ai mà chịu nổi?

    - Cái gì... ngủ ở đây sao? - Cự Giải dùng hết sức hết hét lên.

    - Nhỏ tiếng thôi nếu như cậu muốn sống. - Thiên Yết lạnh tanh, có vẻ cậu khá hơn mọi người nhưng cơ bản chẳng khác mấy đứa kia là bao.

    - Nhưng... bẩn thế này thì làm sao mà ngủ... lạnh thế này lại không có chăn màn gì hết. Hic đúng là địa ngục mà. - Cự Giải lo lắng mặt nhăn nhó.

    - Giờ mà cậu còn nghĩ đến việc đó hả? - Kim Ngưu lườm.

    Cự Giải định lên tiếng, Thiên Yết bật dạy rút kiếm ra.

    - Không kêu ca, ai muốn kêu ra gặp tớ.

    Ánh mắt cậu đằng đằng sát khí chứa đầy sự tức giận. Những người còn lại trợn tròn mắt, mặt xanh như tàu lá chuối. Tất cả im lặng, Cự Giải ấm ức, giọng nhỏ xíu:

    - Đúng là cái đồ vũ phu.

    Kim Ngưu cười lấp lém kéo tay Cự Giải:

    - Từ nãy đến giờ có mỗi cậu phàn nàn, cậu ấy nói vậy là ám chỉ muốn gặp riêng cậu đấy! - Kim Ngưu hí hửng, chợt nhớ ra điều gì đó, cô nói tiếp - Hay cậu ấy có tình cảm đặc biệt dành cho cậu? Trông cậu ấy như vậy thôi chứ cũng men-lì ra phết.

    - Cái gì? - Cự Giải nghe Kim Ngưu suy diễn mà toàn thân hóa đá, cái lỗ tai như ù lại.

    Kim Ngưu hăng say tiếp tục công việc không gì khác ngoài... nói! Nói liên hồi, không ngừng nghỉ...

    - Chậc, dáng người cũng không tồi. Còn nhớ vụ Song Ngư mấy hôm trước không? Thiên Yết chắc là nhờ cậu ấy cải trang giúp tỏ tình với cậu. Mà tên này cũng bắt cá hai tay cơ, đã có ý với cậu còn lăm le ý đồ với tên Ma Kết. Cậu phải cẩn thận, nhớ bắt tận tay khi chúng nó ngoại tình. Còn nữa...

    Cốp!!!

    Thiên Yết mặt mày đen xì, dường như cái cốc đau điếng cậu dành "tặng" con nhóc chưa đủ xả giận, cậu vung đao lên chém thẳng xuống với ý địng xẻ đôi người nó ra. Kim Ngưu vội vàng nghiêng người né tránh. Lại nói Cự Giải nghe Kim Ngưu luyên thuyên một hồi mà muốn đập đầu vào đá tự tử.

    Một bên Thiên Yết vung đao đuổi đánh Kim Ngưu, một bên có hai thằng con trai chống cằm như đang xem phim hình sự, Sư Tử quay sang Bạch Dương bình phẩm về bộ phim "bom tấn" họ đang xem:

    - Kịch tính nhỉ?

    - Ừ, mà đến khi nào nó mới chết? - Bạch Dương như lo lắng cho "nhân vật" quan tâm.

    Sư Tử xoa cằm ngẫm nghĩ rồi đưa ra lời phán đoán:

    - Dựa vào cách "hung thủ" hành động và cách "nạn nhân" chạy trốn... ý nó đứt một sợi tóc.

    Sư Tử đang bàn luận dở dang đột nhiên nghiêng hướng về phía mái tóc của Kim Ngưu. Cậu thích nhất là mái tóc, xem cái gì, xem người nào cũng phải xem mái tóc trước tiên.

    - Thôi nào, mau ngủ lấy sức còn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này chứ!

    Thiên Bình cười tươi lấy lại không khí yên bình. Thiên Yết ngồi xuống, dựa người vào phiến đá. Đôi mắt nhắm lại, nét mặt suy tư không biểu lộ ra ngoài. Cậu đang nghĩ tới nhóm người bị lạc mất kia, kiệu họ còn sống hay không? Có ở cũng nhau như cậu với mấy người này hay không? Cậu bắt đầu lo sơ. Cậu sợ sẽ không được nghe những câu thuyết lí của Xử Nữ, không còn được cạnh tranh cũng cái tên lầm lì đó, không được cướp đồ của Bảo Binh, không cùng Song Tử trêu ghẹo mọi người, không được cùng pha trò cười bên Nhân Mã, không quát mắng Song Ngư... Mười hai người bạn thân giờ đây bên cậu chỉ còn lại mấy người. Mặc dù thằng ngày hay đánh nhau, lộn xộn nhiều nhưng có ai biết chri như vậy tình bạn của họ mới thêm khăng khít? Cậu thề, nếu gặp lại Bảo Bình sẽ cho tên đó thành tro tàn. Dám tạo ra cái máy bay quái gở khiến mọi người xa cách thế này đây. Không thể tha thứ!

    Phịch

    Tiếng đao đâm xuống sàn đá làm năm người kia giật bắn mình. Thiên Yết đang trút giận lên thanh đại đao của mình.

    - Dơ thế này làn sao mà ngủ. - Cực Gải than vãn.

    - Thôi, cố gắng nha! - Thiên Bình xoa đầu Cự Giải cười động viên cô bạn.

    Sư Tử đang sắp xếp chỗ ngủ. Cậu tìm chỗ bằng phẳng nhất sạch sẽ nhất, ấm áp nhất để ngả lưng. Cậu còn cẩn thận lấy áo đắp lên người trong thật ấm áp biết bao. Sư Tử đang chuẩn bị chợp măt, một cái bóng lò dò đi tới chỗ cậu. Có cảm giác chẳng lành, cậu hỏi bằng ánh mắt nghi ngờ:

    - Cậu ra chỗ tớ làm gì hả?

    Đáp lại cái nhìn đầy nghi ngờ của Sư Tử, Cự Giải mở đôi mắt đen láy, to tròn long lanh nhìn cậu:

    - Sư Tử à... Sư Tử ơi!!- Giọng ngọt lim, sến súa hết mức khiến người xung quanh sơn da gà.

    - Đừng có dùng mĩ nhân kế với tớ! - Sư Tử kiên định, nhắm mắt khoanh tay trả lời thẳng thừng.

    - Sư Tử đẹp trai, tớ biết cậu hào phòng nhất nhóm mà, cho tớ ngủ đây nha.

    Cô nàng vẫn nũng nụi, nắm chặt cánh tay Sư Tử mà lắc qua lắc lại. Sư Tử vẫn kiên định, không hề tỏ ra nao núng bởi những câu đường mật của Cự Giải. Biết không thể dùng mĩ nhân kế, Cự Giải chuyển qua khóc:

    - Hu hu, Sư Tử đáng ghét, Sư Tử không nhân từ chút nào. Cho Cự Giải ngủ thôi mà cũng ích kỉ từ chối.

    Cự Gải hét toáng lên làm Sư Tử lúng túng, đỏ dần mặt. Chưa kịp phản ứng gì khác, tất cả ánh mắt của mọi người đổ dồn lên người cậu, quá mất mặt. Rõ ràng là cô ta tự gây chuyện mà sao mọi người làm ầm như cậu mới là người có lỗi vậy chứ?

    - Ưm... - Nhanh chóng, Sư Tử kéo Cự Giải xuống che miệng cô lại.

    - Tớ sợ cậu rồi, im đi. Tớ cho cậu ngủ ở đây. - Sư Tử cố gắng làm mọi việc dỗ dành.

    - Thật hả? Sư Tử là người tuyệt vời nhất! Cự Giải nhào đến người Sư Tử ôm chặt lấy cậu bạn của mình.

    Sư Tử giật mình. Cậu chẳng biết sao cậu rất ngại nhưng cũng... vui. Cậu xoa đầu Cự Giải như một con cún nhỏ:

    - Ngủ đi...- Sư Tử cho Cự Giải ngồi kề mình, đắp áo của mình lên cho cô bạn bướng bỉnh.

    Cự Giải ôm lấy một cánh tay rắn chắc của Sư Tử, cô thiếp vào giấc ngủ. Khuôn mặt xinh xắn của cô trông thật đáng yêu. Đôi môi mềm mại chúm chím. Hai hàng mi con vút nhắm lại. Sư Tử trông thấy hai má đỏ ửng lên. Cậu cố quay đi không để ý nhưng chẳng hiểu sao lòng lại xao xuyến đến như vậy.

    Bạch Dương ngáp ngủ quay ra, đập vào mắt cậu là cảnh tượng cực kì, cực kì bất bình thường. Ghé tai Kim Ngưu, Bạch Dương hỏi nhỏ:

    - Này, chuyện gì đang xảy ra vậy? - Bạch Dương thắc mắc.

    - Chuyện gì đâu? - Kim Ngưu ngáp một cái vô duyên trước mặt Bạch Dương - Sư Tử đúng là ga-lăng thiệt... ôi, chàng bạch mạ hoàng tử của tớ. - Kim Ngưu chìm vào cơn mơ - Trước tòa lâu đài làm bằng vàng, chàng hoàng tử ôm lấy mình và Fist Kiss of Kim...

    Cốp.

    - A... cậulàm cái gì vậy?

    Kim Ngưu ôm cục u to đùng trên đầu sau khi hứng trọn cú cốc đầu trời giáng của Bạc Dương

    - Tỉnh mộng đi cô nương - Bạch Dương ngán ngẩm.

    - Tình yêu lãng mạn của tôi!!! - KIm Ngưu phụng phịu.

    - Để tớ tưởng tượng lại cho - Bạch Dương cười tươi - Hai người kiss trước tòa lâu đài bằng vàng - Cậu vẫn giữ trạng thái vui vẻ, bỗng cậu đổi sắc, khuôn mặt gian xảo, nụ cười nguy hiểm - Tòa lâu đài nặng quá không chịu được đổ xuống đè chết căp tình nhân trẻ.

    Kim Ngưu tức ứa nước mắt, cô quay mặt đi giận dỗi.

    - Sao vây, không vui à?

    Kim Ngưu vẫn im lặng, Bạch Dương khó hiểu nhìn Kim Ngưu. Rõ ràng cậu không làm gì sai mà. Bạch Dưng sau một hồi im lặng lay lay Kim Ngưu.

    - Này, Ngưu à, Ngưu ơi...

    Bạch Dương giật mình khi Kim Ngưu khi Kim Ngưu đầu ngả gục vào vai cậu, cậu đỏ dần mặt định đẩy cô nàng ra nhưng sợ cô tỉnh giấc nên đành thôi. Dù sao cũng chẳng ai thấy. Cô bé này cũng thật dễ ngủ, không một chút đề phòng nào.

    Thời gian trôi qua, Thiên Yết mở mắt sau một giấc ngủ không thoải mái cho lắm và đập vào mắt cậu là cảnh tượng cực kì sến súa. Dù sao đây cũng là bất đắc dĩ nên cũng có thể cho qua. Cậu nhìn họ, cười khẩy một cái rồi cũng ra đánh thức năm đứa kia. Quả thực, từ khi mười hai người tách nhóm, cậu chưa bao giờ nở một nụ cười tự nhiên như vậy.

    - Này, dậy đi. - Thiên Yết gọi.

    Năm người dậy vươn vai một cái rồi cũng phấn chấn hơn.

    - Khởi hành thôi! Hôm nay chúng ta nhất định phải rời khỏi đây để tìm sáu đứa kia, nhất chí không? - Sư tử ào hùng!

    - Ok!

    Tiếng hét vang vọng thể hiện quyết tâm của sáu tấm lòng cùng chung mục đích.

    - Suỵt! Nhỏ tiếng thôi - Bạch Dương nhỏ tiếng nhắc nhở mọi người.

    - Ừm... hihi - Kim Ngưu cười như quên hết mọi chuyện hôm qua.

    Sáu người bắt đầu lên đường đi tìm lối ra.

    - Sao tớ thấy lạ quá à? - Bạch Dương lên tiếng.

    - Sao, chuyện gì vậy? - Cả nhóm dừng lại hỏi.

    - Ừm... tớ thấy lạ vì... ừm - Mọi người cảm thấy rất bực với độ châm chạp của cậu ta.

    - Tại sao hang động của bọn cướp này lại không có bẫy hay cơ quan gì nhỉ?

    Mọi người trầm ngâm một chút rồi Cự Giải lên tiếng:

    - Cậu đúng là đa nghi quá đấy, bọn họ là người thời đại cũ, làm sao có bộ óc như chúng ta được chứ!

    - Ừm... cậu nói cũng có lí!

    Mọi người đồng tình với Cự Giải ngoại Bạch Dương, cậu vẫn chau mày suy nghĩ. Không thể đễàng như vậy được. Người cổ đại chỉ không có học thức uyên thâm chứ trí thông minh nhiều khi hơn cả người hiện đại.

    - Tớ nghĩ các cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn. - Bạch Dương khuyên nhủ.

    -Ha ha, Bạch Dương à! Cậu trở nên như ông cụ non từ khi nào vậy?

    Sư tử ôm bụng cười lắc lẻ,mọi người thấy vậy cũng cười theo. Bạch Dương tức khí, xù lông quát lên:

    - Còn hơn cậu, một kẻ không có đầu óc!!!- Bạch Dương tức xì khói.

    Sư Tử tức quá giận cá chém thớt vừa đi vừa đá cục đá xung quanh, chân tay dậm mạnh khiến cả nhóm khó hiểu, hỏi thì cậu cũng không nói gì! Đột nhiên một tiếng động lớn làm mọi người chú ý.

    Sầm

    - Chuyện gì vậy?

    Kim Ngưu nhao nhao, Thiên Yết cau mày nhìn.

    - Không có gì đâu!

    Sư Tử nhìn năm người đang nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên. Cậu do tức quá mà đấm một cú lên tường xả stress không ngờ đá lại thụt sâu đến thế! Cậu tự thấy nội công của mình quá thâm hậu!

    Rầm... Rầm... Rầm

    - Cái gì nữa vậy? - Cả sáu người đồng thanh.

    Năm ánh mắt đổ dồn về phía Sư Tử. Cậu cực kì vô tội thanh minh:

    - Lần này không phải tại tớ!

    Một hòn đá lớn "từ đâu lăn đến", vận tốc của nó phải nói không thể tính được, nó lao thẳng đến chỗ sáu người bạn. Cả sáu người trợn tròn mắt, tại sao lại có một hòn đá lớn như vậy chứ.

    - Tên nào vừa nói không có bẫy hả?! - Bạch Dương ôm đầu hét toáng lên.

    - Chạy mau!!! - Thiên Yết gào lớn!

    Thật may cậu lên tiếng kịp, chỉ một chút nữa thôi thì cậu và bọn kia đã xẹp lép như một tờ giấy rồi!

    - Oái... oái, con lạy ông trời đừng cho con chết tại đây! Con lạy nam mô a di đà phật... - Kim Ngưu vừa chạy hai tay vừa chắp lại, miệng không ngừng niệm "Nam mô a di đà!"

    - Các cậu, đợi tớ với chứ! - Cự Giải hét, cô là người chạy chậm nhất nhóm.

    Thiên Bình tóm lấy cổ tay cô rồi vút nhảy lên trên tảng đá, miệng thúc giục Cự Giải:

    - Mau chạy trên tảng đá nếu như không muốn bị đè bẹp.

    Nghe theo lời Thiên Bình, cô bé Cự Giải dốc hết sức vắt chân lên cổ mà chạy.

    - Tất cả nhảy hết lên đây! - Giọng Thiên Yết vang lên làm Thiên Bình suýt giật mình mà đứng tim.

    - Cậu lên đây hồi nào hả?

    Đáp lại câu nói đó, Thiên Yết lạnh tanh:

    - Lâu rồi!

    Theo lời Thiên Yết, tất chảy lên tảng đá đang lăn với tốc độ vô cùng nhanh.

    - Ai nói cho tớ biết chuyện gì đang xảy ra đi. - Sư Tử gào lên.

    - Tớ đã cảnh báo các cậu là có bẫy mà các cậu không nghe. Trong hang động có bẫy! - Bạch Dương cũng gào đáp lại.

    Phải nói là họ đang rất ức chế. Từ hôm qua đến giờ, không biết đã chạy bao nhiêu lần rồi .Đã vậy, không có gì bỏ bụng, đúng là địa ngục trần gian mà.

    Cốp... cốp... cốp.

    - Im hết đi!!! - Thiên Yết tức, phải nói là không thể nhịn tụi này thêm được nữa, đã đến giờ núi lửa phun trào.

    - Này... này, phía trước ngõ cụt! - Cự Giải hét lên.

    - Cẩn thận. - Thiên Bình lên tiếng.

    Khung cảnh hoảng loạn, không biết làm gì,họ luống cuống, chật vật. Ai nấy đều sợ hãi hét lên.

    BÙM!!!

    ___End chương 6___

     
    Chỉnh sửa cuối: 1/8/16
  5. Hatsune Miku

    Hatsune Miku Cây bút mới
    • 1/6

    Chừng nào mới có truyện nữa vậy Tác giả?
     
    Last edited by a moderator: 31/7/16
  6. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Đã có và tác giả chưa có thời gian đăng, mong bạn thông cảm! Tác giả đều là học sinh riêng Ngự Miêu hiện tại đang là học sinh cuối cấp nên khá bận. ^^
     
  7. Silver Moon

    Silver Moon Cây bút mới
    • 3/6

    Mau ra chương 7 đi aaaaaa! Ta đợi mòn dép rùi!
    41074b2f.jpg
     
  8. Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh

    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh Cây bút tích cực
    • 18/25

    Chương 7: Loạn chiến nội bộ

    Khi rơi từ trên vách núi cao xuống, mỗi người ở một nơi.

    Tại bãi bùn đất kia...

    - Đứa nào ngồi trên người bà khôn hồn thì cút xuống.

    Giọng nói oanh vàng của Xử Nữ vang lên. Cô đang ở trong tình trạng lửa giận ngùn ngụt. Ai mà không tức khi mình bị ngã ụp mặt xuống bãi bùn mà trên lưng lại có một người đang ngồi.

    - Không ra đấy! Làm sao nào?

    Nhân Mã cũng quát lên, giọng đầy thách thức. Kèm theo đó là động tác nhún nhảy trên lưng kẻ xấu số. Nhân Mã cũng rất bực hơn nữa đang yên đang lành thì lại ăn mắng. Cô nhảy lên, hành động không chút do dự với mục đích cao cả là dạy cho tên khốn biết điều kia một trận.

    Xử Nử tưởng như có thể phá luôn cả thế giới này. Cô thề, cô mà biết kẻ nào gây ra chuyện này, kẻ đó chắc chắn chết với cô.

    Khẽ cắn răng, Xử Nữ chật vật lôi ra gói thuốc nhét ở tay áo. Gắng gượng tung nó lên không trung.
    Cô đã quyết! Hạ thủ không lưu tình.

    Lúc này, Nhân Mã đã rời khỏi người Xử Nữ. Đang loay hoay trên bờ thì nhìn thấy gói thuốc có dính chút bùn. Nhân Mã ngẩn người ra, nhìn xuống cái người đang ở dưới bùn gượng dậy không nổi với gói thuốc. Một loạt thông tin chạy qua đầu Nhân Mã nhất thời hét toáng lên:

    - Xử Nữ... trời ơi! Cậu hại chết tớ rồi.

    Đợi một lúc lâu không thấy người kia lên tiếng. Thoạt đầu, Nhân Mã tưởng nhầm người sau đó nghĩ lại vội chạy ra kéo người bên dưới lên nền đất khô.

    Lạy trời! Đúng là Xử Nữ

    Chết rồi.

    Trong lòng Nhân Mã không ngừng báo động khi thấy khuôn mặt của kẻ đối diện nhưng cô lại không dám chạy. Khi nãy cô đã trúng độc của Xử Nữ, giờ mà chạy, dựa trên tính cách của Xử Nữ chắc chắn cô sẽ chết. Đùa chứ, độc của Xử Nữ rất đặc biệt. Thành phần gì không biết nhưng nó lan tỏa được cả trong không khí... nguy hiểm. Hết sức nguy hiểm.

    Nhân Mã đề nghị đi ra chỗ nước trong tắm rửa. Suốt quãng đường đi và khi tắm xong, Nhân Mã muốn lên tiếng nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của Xử Nữ thì im bặt. Im lặng là một cực hình với Nhân Mã, hơn nữa tại thời điểm này, lòng cô như nhảy trên đống lửa.

    "Nam mô a di đà phật.

    Cầu mong Xử Nữ rủ lòng từ bi.

    Con cầu trời lạy phật. Tuy Xử Nữ không ăn chay bao giờ, cũng không biết nhân từ là gì nhưng lần này mong cậu độ lượng thứ tha cho con"

    Nhân Mã vừa đi vừa lẩm bẩm, chốc chốc cô lại liếc mắt nhìn Xử Nữ.

    Con người này... không dây được mà.

    Người gì đâu mà thù dai!

    Người đâu mà độc ác!!!

    Cầu xin không được Nhân Mã quay sang rủa, cô nhóc còn tận tình mà trút giận lên mấy cành cây, hòn đá trên mặt đất.

    Xử Nữ vẫn bước đi, khuôn mặt không chút biểu cảm nhưng nội tâm lại đang đấu tranh dữ dội. Có nên tha cho Nhân Mã không? Dù sao cũng là bạn. Nhưng... nhớ đến cảnh vừa rồi, Xử Nữ tái xanh mặt. Tha? Còn lâu nhá!

    Nói vậy chứ Xử Nữ không phải loại vô tình như Thiên Yết, cô quay lại xem Nhân Mã ra sao nhưng cảnh trước mặt khiến cô đứng tim.

    Nhân Mã ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch trông cực kì khổ sở.

    Nguy rồi... Độc đã phát tác. Trời ơi, sao lại quên!

    Vội vàng chạy đến chỗ Nhân Mã, Xử Nữ cuống quýt. Chẳng biết có phải do Nhân Mã may mắn không, chứ độc của cô đều khiến đối phương chết ngay. Ế... chẳng lẽ... Xử Nữ khiếp sợ nhìn Nhân Mã, thôi xong rồi. Chẳng lẽ đây là loại thuốc độc cô cùng Bảo Bình tạo ra? Cái loại thuốc được chế ra trong vòng 15 phút khiến con người ta đau đớn đến chết?

    Xử Nữ lục lọi tìm thuốc giải độc. Làm sao bây giờ? Làm sao để cứu Nhân Mã khi cô không hề chế ra thuốc giải độc mà Cự Giải lại không có ở đây? (Cự Giải là người chế tạo thuốc giải cho Xử Nữ).

    Làm sao bây giờ, làm sao để cứu Nhân Mã. Cô không thể để cho Nhân Mã chết, Nhân Mã không được chết...

    Bởi vì cô ấy còn nợ cô hơn trăm triệu đô la với một chiếc vòng ngọc trai đỏ! À quên... Ý Xử Nữ là... Nhân Mã là bạn cô, Nhân Mã không thể chết. Trong lúc luống cuống, Xư Nữ lỡ tay hất luôn cái lọ nhỏ bên hông. Chiếc lọ rơi ra, vỡ trên người Nhân Mã. Sắc mặt Nhân Mã càng tệ hơn. xử Nữ bật khóc ôm chặt lấy Nhân Mã:

    - Không! Cậu đừng chết! Là tớ, lỗi là ở tớ. Cho tớ xin lỗi.

    Xử Nữ khóc, càng khóc to khi thấy người Nhân Mã cứng lại. Cô gục đầu nức nở, trong lòng không ngừng hối hận về việc làm của mình. Cho đến khi một sự kiện khác bùng nổ...

    - Xử Nữ, ướt hết áo tớ rồi. Tính đùa cậu một chút mà không ngờ cậu khóc ghê vậy! Hê... nhìn dễ thương nhưng bẩn lắm!

    Nhân Mã đẩy Xử Nữ ra, cô đứng dậy phủi quần áo rồi... cười. Hết sức tự nhiên. Hết sức bình thản, và có chút... vui mừng!

    Giọt nước mắt cuối cùng của Xử nữ rơi, cô nhìn Nhân Mã từ đầu đến cuối.

    Đầu tiên là thẫn thờ...

    Sau đó là ngạc nhiên...

    Tiếp đến là tức giận!

    - NHÂN MÃ... Tớ giết cậu!!!

    Xử Nữ hét lên, tôn cái giọng oanh vàng của mình đồng thời cũng khai mạc một cuộc rượt đuổi marathon trong rừng. Chắc chắn một điều không thể bình thường hơn là: Nhân Mã bị bắt được chắc chắn một điều là... rất thảm! Cực thảm. Nhất là trong tình trạng cô chạy nhảy vui đùa con Xử Nữ hừng hực lửa giận đuổi theo sau.

    ***

    Song Tử rơi xuống một đầm nước. Khỏi phải nói cậu sung sướng cỡ nào khi mà mình may mắn như vậy. Nhưng thật phũ phàng, chưa kịp nở nụ cười hoàn mỹ thì cậu giật mình khi thấy một thứ rất lạ. Hai hòn ngọc... mà không phải, cứ gọi là bi đi bởi nó không được đẹp cho lắm đang nổi trên mặt nước. Hai hòn bi dần dần nhô lên cao nổi lên một cái đầu sần sùi. Đó là...

    Cá sấu!

    - Ối mẹ ơi! Cá sấu!!!

    Tất cả giác quan thần kinh của Song Tử đều dựng ngược lên. Nó thôi thúc cậu một điều duy nhất lúc này: Chạy đi nếu còn muốn sống!

    Nhanh như cắt, Song Tử đã ở trên cây đại thụ. Theo cậu, ở một nơi âm u, hẻo lánh và đậm chất nguy hiểm này thì ở trên cây là tốt nhất.

    Và rồi... rất nhanh sau đó, ý nghĩ này biến mất không một dấu vết.

    Tình hình là ở trên cây vừa có kiến bò khắp người cậu, lại vừa có rắn ngoe nguẩy "làm duyên"! Lại một chỗ nữa không an toàn. Song Tử lao người xuống gốc cây, đen đủi thế nào ở dưới lại có một con sư tử đang rình mồi...

    Tất nhiên, chuyện gì xảy ra thì vẫn cứ xảy ra. Song Tử vắt chân lên cổ mà chạy, cậu chưa muốn bị là thịt nhanh thế! Ông trời bất công có mức độ thôi chứ!!!

    * * *

    So với tất cả những người rơi xuống, Bảo Bình là may mắn nhất. Cậu dùng khinh công bám vào rồi đứng an vị trên vách núi. Quá siêu! Quá đỉnh, và thằng nào đó đã "tự sướng" với kết quả như trên:

    - Tuyệt vời. Chỉ có Bảo Bình mới có thể tài giỏi như thế... Đệ nhất Bảo Bình...

    Phải nói sao nhỉ? Người ta bảo cái gì mà... A! Là bi hài kịch. Không tránh khỏi số phận bị trời "ganh tị", Bảo Bình ngã xuống vì mỏm đá cậu đứng đã nứt ra.

    Tùm!!!

    Bảo Bình rơi xuống nước, cậu lóp ngóp bò lên. Bộ dạng cực kì thảm hại, đã vậy một chú cá còn đùa dai mà rơi từ đầu Bảo Bình xuống. Thảm không thể thảm hơn.

    - Tại sao??? Tại sao cuối cùng vẫn bị rơi hả trời?!

    ***

    Nếu coi Bảo Bình là người may mắn nhất thì Ma Kết phải nói là đen đủi nhất! Cậu rơi xuống, là người trực tiếp hứng trọn chưởng lực của tên vua kia. Cả người cậu đập vào cây đại thụ tưởng gãy xương đến nơi, hơn nữa còn bị mắc vào mấy cái dây leo. Loay hoay một hồi, Ma Kết vẫn bị rớt xuống đất với cái bộ dạng không thể thảm hại hơn! Cậu bị thương bên tay phải. Chắc chắn rằng Ma Kết đang rất tức giận, cậu thề nếu gặp lại tên vua kia hắn nhất định không được toàn thây. Còn chưa kể cái lũ bạn khốn nạn kia nữa!...

    Khó khăn đứng dậy, Ma Kết nhăn mặt bước về phía trước. Nói sao thì nói chứ cậu không thể bỏ rơi lũ bạn của mình, đó còn chưa nói đến nếu cậu không đi tìm chắc chắn cái lũ bạn kia tạo ra những thứ "huy hoàng".

    ***

    Nhân vật cuối cùng là Song Ngư. Cô nhóc rơi xuống tình trạng không khá hơn các bạn của mình là bao. Cô rơi xuống một cái hố rất sâu, cực kì sâu!

    Xoa cái đầu đau điếng, Song Ngư ngước mắt lên miệng hố, miệng không ngừng chửi rủa cha đẻ của cái hố này. Cái này cao như vậy làm sao mà leo lên đây? Vận dụng trí thông minh của mình, cô nhóc suy nghĩ nên ra bằng cách nào.

    - Đúng ha! Mình có khinh công mà, ngốc vậy nè.

    Song Ngư vui mừng la lên nhưng ngay lập tức ỉu xìu. Nghĩ đi nghĩ lại cũng không ổn. Cái hố này vừa hẹp vừa cao, thành lại nhẵn bóng... không có điểm tựa thì lên bằng niềm tin!

    Đi đi đi lại nửa ngày, Song Ngư quyết định bám vào dây leo cố gắng mà leo lên. Và... cuộc đời thật bất công (Câu này nói mấy lần rồi nhỉ?), khi leo lên đến miệng hố, đúng, đến gần miệng hố thì một con rắn trườn qua tay Song Ngư. Cô nhóc hét toáng lên, theo quán tính buông tay và lại rơi! Sau bao nhiêu cố gắng không được (nhiều nhỉ?) Song Ngư quyết định ngồi khóc ngon lành. Dù sao cũng không có ai, chẳng việc gì phải giữ hình tượng. Khụ... khụ cái đen đủi nó chưa dừng ở đó. Một con gì đó nó rơi từ trên cao, cụ thể là từ miệng hố rơi xuống, nó xoay tròn trước mặt Song Ngư...

    - Nhện!!!

    Cô nhóc hét toáng lên, cả người nhảy dựng lên rồi... lên miệng hố ngon lành. (-_-) Chẳng biết cái này gọi là gì khi mà cố mãi không nên được mà cái lúc vô tình thì...

    Lên được miệng hố, Song Ngư bắt đầu bước đi tìm cái gì đó để lót dạ, không quên chửi rủa Ma Kết

    Vì sao?

    Vì tại Ma Kết cô mới ngã xuống!

    Vì tại Ma Kết cô mới thảm hại thế này.

    - Cái tên đó chẳng được cái ích lợi gì cho cam. Vừa nhỏ nhen, bội bạc vừa đầu gấu.

    Song Ngư ngắt nhỏ từng chiếc lá trên tay, miệng lẩm bẩm chửi Ma Kết. Cô vừa đi, vừa trút giận lên những thứ cô nhìn thấy dọc đường.

    - Ma Kết xấu xa.

    - Đồ bỉ ổi.

    - Đê tiện.

    - Vô nhân tính! Vô đạo đức...

    ...

    Nói chung là cô nhóc chửi rất nhiều. Ai bảo Song Ngư ngoan? Cầm đao chém chết nó luôn! Ai bảo Song Ngư hiền? Chẳng qua là bị nó che mắt mà thôi. Các cụ nói rồi...

    Càng những đứa hiền lành càng nguy hiểm

    Bởi...

    Chỉ những đứa quá nguy hiểm mới tạo cho mình vẻ hiền lành.

    Ví dụ hả? Đầy ra đấy, như... Bảo Bình chẳng hạn, hoặc như Kim Ngưu, Cự Giải,... nói chung những đứa nào càng ngoan càng hiền thì càng nguy hiểm (Hình như tác giả đang dìm hàng nhân vật nhỉ?).

    Mà thôi, quay lại chủ đề chính. Song Ngư vẫn đi và... rủa Ma Kết. Cô nhóc bỗng dưng lại nhìn vật trước mặt, đó là một tảng đá lớn...

    Rầm

    - Ma Kết chết đi...!

    Song Ngư dậm mạnh chân lên tảng đá mà quát. Quát xong cô thấy tâm trạng cực kì tốt. Khoa học đã chứng minh khi bạn có điều bực tức hãy xả ra bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Và... khoa học cũng đã chứng minh, khi bạn xả giận trước mặt một người đang tức giận, bạn sẽ thảm vô cùng! Hãy lấy Song Ngư làm ví dụ khi mà...

    Thanh kiếm bằng sắt sáng bóng, lạnh toát được đặt ngay trên cổ Song Ngư. Chỉ cần nhích thêm chút nữa là vào động mạch cô nhóc. Cùng lúc đó, một giọng nói âm trầm vang lên:

    - Muốn thằng này chết hả? Miệng cậu tốt thật, chửi rủa tớ suốt từ nãy tới giờ!

    Khỏi nói, mặt Song Ngư biến sắc,cô nhóc lạnh toát cả người quay ra nhìn kẻ kia, miệng lắp bắp không nên lời:

    - Ma... Ma... Kết... C... Cậu làm gì ở đây vậy?

    - Ở đây để nghe cậu chửi! Mà sao vậy? Vừa rồi còn hùng hồn mạnh miệng lắm cơ mà!

    Ma Kết cười tươi... chính xác là cười nguy hiểm. Nói sao nhỉ? Ma Kết đúng là hỏi thừa, ai mà chẳng có tâm trạng giống Song Ngư khi mà kẻ mình chửi, mình ghét nó lại bất thình lình hiện ra.

    Quá nguy hiểm!

    - Sao không nói? Thằng này đi theo cậu từ nãy nghe chửi tới nỗi muốn mòn tai rồi này.

    Ma Kết nghiến răng mà nói, đôi mắt đỏ ánh lên sự tức giận không hề nhẹ, cùng lúc đó thanh kiếm trên tay cậu nhích lại trên cổ Song Ngư và để lại một vệt máu nhỏ trên đó. Song Ngư lúc này tim như muốn rụng, cô thấy cổ mình đau rát, lại có chất lỏng chảy ra. Như một phản xạ tự nhiên, Song Ngư hét toáng lên rồi… chạy!

    Rất nhanh, Ma kết xoay người đuổi theo. Lần này cậu không thể tha thứ cho Song Ngư mặc dù cơ thể có bị thương nhưng con bé cũng đừng hòng thoát!

    Một người chạy, một người vác kiếm theo sát. Con thú nhỏ sợ hãi cứ chạy miết; con thú ăn thịt cuồng dã đuổi theo sau. Hai người luôn giữ một khoảng cách ổn định. Về phần Song Ngư, cô vốn có thể lực kém, lại kiệt sức nên chạy không được linh hoạt. Ma Kết thì thương tích “đầy người”, vận tốc không được ổn định như trước.

    - Kít!!! Dừng lại chút Ma Kết! Tớ… tớ kiệt sức rồi.

    Song Ngư thở hồng hộc đưa tay khua khoắng loạn xạ. Nhưng cô bé vừa định ngồi xuống thì lại phải bật dậy đi ngay khi mà Ma Kết bước tới nói bằng giọng “êm ái”:

    - Nếu muốn nghỉ thì tớ cho cậu xuống Âm phủ nghỉ luôn!

    Cùng với lời nói, thanh kiếm vung lên. Song Ngư trợn mắt rồi co giò chạy thẳng. Tất nhiên, phía sau vẫn là Ma Kết đuổi theo sau. Song Ngư luôn được thần may mắn ủng hộ nhưng có vẻ lần này ông ta ngủ quên. Ma Kết vốn dĩ rất bực mình chưa tìm được chỗ trút giận, gặp Song Ngư đang lảm nhảm chửi rủa, chỉ có thể trách trời.

    Chạy vào trong rừng, Song Ngư không ngừng đảo mắt tìm chỗ trốn. Thể lực của cô không tốt, cứ chạy kiểu này thế nào cũng bị Ma Kết bắt. cái bóng đèn trên đầu cô bé vụt sáng, phía trước có mấy cái cây đại thụ lại có một lỗ hổng giữa chúng. Quá hay! Chạy đến chỗ lỗ hổng, Song Ngư nghiêng người lách qua một cách an toàn. Cô nhóc nhìn quanh mãi không thấy Ma Kết xuất hiện thì nở nụ cười mãn nguyện kèm theo đó chứng tự kỉ tái phát:

    - Thật khâm phục mình. Tài năng trẻ phải thế này chứ! Trí thông minh của Ma Kết thật là…

    - Trí thông minh của thằng này làm sao?

    Giọng Ma Kết bình thản, cậu đứng chắn ngay trước mặt cô bé mà cười lạnh.

    - Á… sao cậu như ma vậy? Tớ… tớ chỉ…

    Song Ngư lùi lại lắp bắp mãi không xong một câu, khi thấy Ma Kết vung kiếm lên thì lại vắt chân mà chạy. Đúng là Ma Kết rất khó chơi! Cuộc rượt đuổi marathon sau khi gặp bao bất trắc cuối cùng vẫn được tiếp tục.

    Lại nói, mấy bạn sao được cho là thành phần nguy hiểm nên ngay cả khi rơi xuống vách núi cao, tên vua vẫn sai người đi tìm với châm ngôn “sống phải thấy người, chết phải thấy xác”.

    Ma Kết và Song Ngư chạy ngang qua đám quan binh đang lùng sục. Hai người chạy rất nhanh nhưng bọn quan binh cũng là kẻ được huấn luyện kĩ càng. Khi phát hiện có người vội vàng chạy theo.

    Khi đó Song Tử vừa thoát khỏi con sư tử, cậu đang ung dung ngắm trời trăng mây gió thì Song Ngư chạy lướt qua khiến cậu chới với suýt ngã và đúng là cậu ngã thật khi Ma Kết lại vụt qua. Song Tử và ngã xuống chưa kịp giận dữ (Giận giữ cũng cần phải thế?) thì lũ quan binh ập tới. Chúng vây cậu ở giữa, trên tay lăm lăm binh khí.

    - Bắt kẻ đào ngục lại. Ai bắt được hoàng thượng sẽ ban thưởng hậu hĩnh.

    Cái gì gọi là nộ khí xung thiên?

    Chính là đây! Song Tử thường ngày hiền lành là thế (Đúng thế không?) vậy mà bây cậu giờ vung nhị khúc côn lên đánh loạn xạ, không để sót một tên nào. Vậy thôi chưa đủ, Song Tử vẫn cực kì tức, cậu vừa đi vừa quật tất cả những thứ mà mình thấy cho đến khi...

    Cậu ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của cá nướng. Vừa hay đúng lúc bụng cậu biểu tình dữ dội. Song Tử thầm gửi lời cảm tạ sâu sắc tới ông trời đã không bạc bẽo cậu.

    Theo mùi hương, Song Tử đến chỗ cá nướng. Trước mặt cậu là một con cá thơm lừng nóng hổi. Liếc nhìn xung quanh xác định không có người nào, cậu lao đến chỗ con cá. Chắc là của một thợ săn nào đó mới nướng chưa kịp ăn, thôi thì cậu ăn hộ vậy, có gì lát về xin lỗi sau.

    Nghĩ thế, Song Tử đang định đưa con cá lên miệng ăn thì khựng lại. Dù sao cũng là từ trên trời rớt xuống, chẳng may con cá này để dụ thú dữ của thợ săn thì sao? Cứ thử độc trước rồi ăn cũng chẳng muộn. Cậu rút trong người ra một cây kim rồi thử xem sao. Sau khi đã chắc chắn an toàn thì mới an tâm ăn ngon lành. Xong xuôi, cậu vung tay định vứt xương đi thì một giọng nói vang lên: (Bác thợ săn đã về!)

    - Song Tử phải không?

    Theo bản năng Song Tử quay đầu lại, là Bảo Bình! Mặt Bảo Bình lầm lừ đến khó hiểu. Song Tử định mở miệng hỏi thì Bảo Bình cướp lời trước:

    - Cậu ăn con cá?

    - Ơ… tớ…

    Song Tử lắc đầu phủ nhận nhìn xung quanh tìm thứ gì đó thanh minh nhưng càng tìm nó càng trốn. Cái thứ không nên xuất hiện nó lại đập ngay vào mắt, xương của con cá trong tay cậu.

    - Hết chối đúng không? – Bảo bình hầm hầm, cậu tuôn một tràng – Cậu có biết tớ mất rất nhiều thời gian và công sức cho việc câu cá không hả? Từ việc chuẩn bị cần câu đến mồi vậy mà khi tớ đang vui mừng với con cá nướng trong tay thì cậu đi ngang qua và vô duyên biến nó thành như vậy! Đền trả tớ con cá, trả tớ bữa trưa mau lên!!!

    Cùng với trọng lượng lời nói của mình cầm sẵn kiếm trên tay. Cậu hùng hổ khí thế đi về Song Tử với nghĩ vụ cao cả: Báo thù cho con cá!

    - Bảo Bình, tớ xin lỗi. Ấy… cậu ra tay thật à? Tha tớ đi.

    Trái ngược với vẻ ban nãy, Song Tử tỏ vẻ cầu xin rồi co chân chạy khi thấy Bảo Bình gần kề. Nguy hiểm đang đến, cấp độ đạt cấp cảnh báo.

    Một ngày sau...

    Tại ngã ba…

    Rầm!

    Một tiếng va chạm đụng độ vang lên, sau khi định thần vài giây, mọi người đứng dạy, trong lòng không ngừng khi gặp lại bạn bè. Những kẻ đi trốn không quên nghĩ vụ cao cả của mình: Trốn nhanh nếu muốn sống!

    Song Ngư lẻn ra phía sau Bảo Bình lấy cậu làm tấm chắn để đối phó Ma Kết. Song Tử lỉnh ra sau lưng Xử Nữ, ánh mắt lo sợ nhìn Bảo Bình. Tất nhiên, Nhân Mã vội trốn sau Ma Kết. Sáu con người nhìn nhau, vui mừng:

    - Cuối cùng cũng gặp lại nhau, thật hạnh phúc. Nhưng trước tiên…

    Câu nói được dừng lại giữa chừng ngay sau đó Ma Kết, Bảo BÌnh, Xử Nữ chỉ tay vào đối phương đồng thanh:

    - Đưa nó ra đây!

    Ma Kết chỉ tay vào Bảo Bình, chính xác cậu chỉ tay vào cái người lấp sau Bảo Bình đó là Song Ngư. Bảo Bình chỉ Song Tử sau lưng Xử Nữ và Xử Nữ thì chỉ Nhân Mã sau Ma Kết...

    Thật rối!!!


    END CHƯƠNG 7.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/3/17
  9. Silver Moon

    Silver Moon Cây bút mới
    • 3/6

    Trời ơi, cuối cùng cũng ra chương 7 rồi. Ta mừng wớ!
     
    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh thích bài này.
  10. Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh

    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh Cây bút tích cực
    • 18/25

    Ra lâu rồi mà bạn! ^^
     
    Silver Moon thích bài này.
  11. Silver Moon

    Silver Moon Cây bút mới
    • 3/6

    Tại lâu rồi mình mới vào fic này, nên ko biết là đã ra lâu rồi:p:p:p
     
    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh thích bài này.
  12. Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh

    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh Cây bút tích cực
    • 18/25

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ ạ! Mình sẽ sớm hoàn.
     
    Silver Moon thích bài này.
  13. Silver Moon

    Silver Moon Cây bút mới
    • 3/6

    Ukm! Chúc truyện của nhóm được nhiều người theo dõi.
     
    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh thích bài này.
  14. Silver Moon

    Silver Moon Cây bút mới
    • 3/6

    Mình nghĩ nhóm nên đăng đăng truyện lên wattpad- 1 trang chuyên dành cho những người viết truyện. Ở đó nhóm có thể nghỉ viết nhiều năm, sau đó viết lại cũng ko bị cho vào kho lưu trữ. Nếu viết ko kịp nhóm có thể lưu truyện lại ở trạng thái bản thảo, khi hoàn thành xong chap nhóm có thể đăng lên cho mọi người đọc. Đầu trang truyện sẽ hiển thị lượt đọc, lượt bình luận, lượt vote,...Và nhiều tính năng khác...
     
  15. Silver Moon

    Silver Moon Cây bút mới
    • 3/6

    Mình chỉ quảng cáo thôi, chứ ko có ý định buộc nhóm phải viết truyện trên wattpad đâu nha. Đừng giận mình!
     

Chia sẻ trang này