Fanfiction 12 chòm sao lạc về cổ đại - Đang sáng tác - Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Độc Huyết Tuyết Dạ, 21/11/15.

  1. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    12 chòm sao lạc về cổ đại.

    Tác giả: Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh

    Thể loại: Fanfiction, xuyên không, hành động, tâm lí, hài,...

    Tình trạng: On-going.

    Tình trạng đăng: Khi có chương mới.

    Độ tuổi: T.

    Độ dài: 50 chương.

    Nội dung:
    Sơ lược cặp đôi:

    Lần đầu tiên tớ mắc bệnh lạ
    Giữa ngàn người chỉ thấy mình cậu thôi
    Cậu mỉm cười vòng tay ôm tớ
    Câu hỏi ân cần: "Có sao không?".
    * * *
    Cậu vẫn vậy chàng trai của tớ
    Rất đặc biệt, chỉ mình tớ nhận ra
    Lúc khó khăn cậu vẫn ở cạnh tớ
    Mỉm cười nói: "Có tớ ở bên".
    * * *
    Ánh nhìn cậu khiến tim tớ loạn nhịp
    Cả người cậu như nắng ấm mùa thu
    Dịu dàng ân cần cậu bên tớ
    Thì thầm vào tai: "Tớ thích cậu!".
    * * *
    Tớ thích cậu nên đừng rời xa tớ
    Người đặc biệt bấy lâu tớ kiếm tìm
    Là cậu đó anh chàng nghịch ngợm
    Kẻ yêu nhiều mà không dám nói ra.
    * * *
    Tớ biết cậu chỉ là một cơn gió
    Đến nhẹ nhàng và nhanh chóng rời đi
    Nhưng tớ muốn cậu ở bên tớ mãi
    Đủ để nghe câu: "Tớ cần cậu!".
    * * *
    Nếu một ngày tớ nói muốn rời đi
    Cậu sẽ làm gì, anh chàng băng giá?
    Thật bất ngờ khi cậu giữ tớ lại
    Im lặng rồi nói: "Cấm cậu đi".
    * * *
    Mục lục:

    Chương 1: Xuyên Không.

    Chương 2: Thế giới mới (1).

    Chương 3: Thế giới mới (2).


    Chương 4: Rắc rối ập đến.

    Chương 5: Thảm họa.

    Chương 6: Lạc trong hang động.
    Phần 1
    Phần 2


    Chương 7: Loạn chiến nội bộ.

    Chương 8: Chết chưa?

    Chương 9: Loạn , loạn rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/2/17
  2. Ngọc Nhi Tử Băng

    Ngọc Nhi Tử Băng Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Giới thiệu nhân vật:
    1. Bạch Dương (17 tuổi).
    - Giới tính: Nam.
    - Ngoại hình: Khá đẹp, tóc nâu, mắt đen.
    - Tính cách: Bảo thủ, có tài lãnh đạo, dễ hòa đồng.
    - Sở thích: Khám phá những điều mới mẻ.
    - Khả năng: + Sử dụng được tất cả các loại vũ khí.
    + Tấn công: 85%.
    + Phòng thủ: 70%.
    2. Kim Ngưu (17 tuổi).
    - Giới tính: Nữ.
    - Ngoại hình: Tóc nâu hạt dẻ, mắt xanh nước biển.
    - Tính cách: Quậy phá, ham ăn, ham ngủ, ham chơi.
    - Sở thích: Được ăn ngon.
    - Khả năng: + Ăn trộm, một nhà máy tính tài ba.
    + Tấn công: 30%.
    + Phòng thủ: 80%.
    3. Song Tử (17 tuổi).
    - Giới tính: Nam.
    - Ngoại hình: Tóc vàng, mắt xanh lam đậm.
    - Tính cách: Lãng tử, hòa hoa, phong nhã, dễ hòa đồng.
    - Sở thích: Làm đẹp.
    - Khả năng: + Sử dụng nhị khúc côn.
    + Tấn công: 80%.
    + Phòng thủ: 60%.
    4. Cự Giải (17 tuổi).
    - Giới tính: Nữ.
    - Ngoại hình: Tóc đen, mắt đen.
    - Tính cách: Trẻ con, phá phách.
    - Sở thích: ăn vặt, làm những công việc nội chợ.
    - Khả năng: + Cầm kì thi họa thành thạo, có khả năng giải độc do Xử Nữ chế ra.
    + Tấn công: 10%.
    + Phòng thủ: 10%.
    5. Sư Tử (17 tuổi).
    - Giới tính: Nam.
    - Ngoại hình: Tóc đỏ, mắt nâu.
    - Tính cách: Nóng nảy, kiêu ngạo, bá đạo.
    - Sở thích: Là tâm điểm của mọi sự chú ý (tốt đẹp).
    - Khả năng: + Quan sát tốt, ra tay tàn nhẫn nhưng đôi lúc ngu ngơ.
    + Tấn công: 95%.
    + Phòng thủ: 30%.
    6. Xử Nữ (17 tuổi).
    - Giới tính: Nữ.
    - Ngoại hình:Tóc đỏ hồng, mắt vàng.
    - Tính cách: Kĩ tính, ưa sạch sẽ.
    - Sở thích: Chế thuốc độc và thử nghiệm trên cơ thể người.
    - Khả năng: + Tạo ra các loại độc dược kinh dị, tinh thông kim cổ.
    + Tấn công: 50%.
    + Phòng thủ: 50%.
    7. Thiên Bình (17 tuổi).
    - Giới tính: Nữ.
    - Ngoại hình: Tóc tím, mắt tím.
    - Tính cách: Vui vẻ với người thân, tàn nhẫn với người ngoài.
    - Sở thích: Được ở cạnh những người mình tin tưởng.
    - Khả năng: + Sát thủ hoa hồng, giết người không chớp mắt.
    + Tấn công: 95%.
    + Phòng thủ: 60%.
    8. Thiên Yết (17 tuổi).
    - Giới tính: Nam.
    - Ngoại hình: Tóc đen, mắt nâu.
    - Tính cách: Trầm lặng, tàn nhẫn đôi khi cũng điên điên nói nhiều.
    - Sở thích: Trêu chọc những người bạn thân.
    - Khả năng: + Giết người trong 1 giây, thân thủ nhanh nhẹn.
    + Tấn công: 100%.
    + Phòng thủ: 85%.
    9. Nhân Mã (17 tuổi).
    - Giới tính: Nữ.
    - Ngoại hình: Tóc đỏ nâu, mắt đen.
    - Tính cách: Ham chơi, lạc quan, yêu đời.
    - Sở thích: Chơi và quậy phá.
    - Khả năng: + Bậc thầy về loại ám khí nhỏ.
    + Tấn công: 80%.
    + Phòng thủ: 50%.
    10. Ma Kết (17 tuổi).
    - Giới tính: Nam.
    - Ngoại hình: Tóc trắng, mắt đỏ.
    - Tính cách: Lạnh lùng, tàn nhẫn, bá đạo.
    - Sở thích: Giết người. ( OMG!!!)
    - Khả năng: + Ra đòn nhanh, gọn, lẹ, không để lại dấu vết.
    + Tấn công: 100%.
    + Phòng thủ: 90%.
    11. Bảo Bình (17 tuổi).
    - Giới tính: Nam.
    - Ngoại hình: Tóc đen kết hợp mười sợi lai trắng, mắt xám.
    - Tính cách: Dị hợm.
    - Sở thích: Chế tạo ra những thứ mình thích và được mọi người công nhận tài năng.
    - Khả năng: + Chế tạo ra những thứ vũ khí độc nhất vô nhị nhưng cũng có lúc chế ra toàn những thứ vớ vẩn đến ngớ ngẩn.
    + Tấn công: 95%.
    + Phòng thủ: 70%.
    12. Song Ngư (17 tuổi).
    - Giới tính: Nữ.
    - Ngoại hình: Tóc vàng ánh kim, mắt xanh ngọc bích.
    - Tính cách: Thất thường, trẻ con, mơ mộng.
    - Sở thích: Thích cải trang thành những hotboy.
    - Khả năng: + Cải trang, ngụy trang, tránh né bậc thầy.
    + Tấn công: 10%.
    + Phòng thủ: 100%.
    Đón xem chương 1.
     
  3. Mia

    Mia ~Smile Smile~ Thành viên BQT
    • 93/98

    Nhược điểm duy nhất của thể loại 12 chòm sao này là quá rối!
     
  4. Mia

    Mia ~Smile Smile~ Thành viên BQT
    • 93/98

    Ò hi chỉ dùm mình chỗ rối được không hjhj[/QUOTE]
    Một câu truyện mà có tới 12 nhan vật chính là thấy rồi mù cả lên rồi! Mọng bạn sẽ theo truyện tới cùng!
     
  5. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Chương 1: Xuyên không.
    Sân bay tư nhân, biệt thự Roz.

    Cả nhóm người đứng đó, cạnh chiếc máy bay cỡ lớn, mỗi người làm một việc nhưng đều mang tâm trạng bực bội. Dường như không chịu được nữa, Xử Nữ lên tiếng:

    - Còn 3 phút 30 giây cho cậu ấy.

    Và câu nói của Xử Nữ đã châm ngòi cho sự tức giận của mọi người. Thiên Yết nghiến răng, xoay con dao trên tay:

    - Lần này nó đến muộn tớ giết không tha.

    Chắc chắn điều mà Thiên Yết vừa nói đã không ít người nghĩ tới, chỉ là do không ai nói ra. Nhân Mã hồn nhiên cười tươi:

    - Vui ghê! Không ngờ lại có người đi muộn hơn mình.

    Cô đi vòng quanh mọi người huýt sáo, vẻ mặt cực kì vui vẻ. Trái với Nhân Mã, Cự Giải đứng ngồi không yên, cô đang lo lắng cho Song Ngư. Vì sao hôm nay cậu ấy lại đến muộn cơ chứ!? Con nhỏ này đang làm cái gì vậy?

    - Các cậu cứ bình tĩnh, còn vài phút nữa. - Sư Tử.

    Sư Tử dựa vào thân máy bay, đôi mắt nhắm hờ lại. Vẻ mặt cậu bình thản hết sức.

    Không khí lại im lặng, đếm được vài giây trôi qua.

    -A! các cậu, Song Ngư đến rồi kìa.

    Cự Giải hét lên, tâm trạng vui mừng nhưng ngay lập tức bị Kim Ngưu mắng:

    - Đó không phải Song Ngư, hình như là... - Kim Ngưu đang nói thì bị một tiếng hét cắt ngang.

    Nguồn gốc xuất xứ của nó là ở cái người đang chạy đến kia.

    - SONG NGƯ! AI CHO CẬU GIẢ MẠO TỚ HẢ???

    Vâng, người vừa hét lên mang mái tóc màu đỏ, màu đỏ không lẫn được với ai. Sư Tử chính gốc của chúng ta.

    Các bạn Sao khá quen thuộc với tình huống này nên nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía "Sư Tử" giả mạo, hay nói cách khác chính là Song Ngư hóa trang.

    "Sư Tử" vẫn ung dung dựa người về phía sau, không hề có bất kì biểu hiện bất thường nào như chạy trốn, đã vậy cô nhóc còn đưa tay lên miệng ngáp một cái thật dài.

    Tất nhiên Sư Tử đang tức giận lại càng tức hơn. Quá mất mặt, rõ ràng là khuôn mặt cậu mà lại mang những hành động đó. Không thể tha thứ!

    Sư Tử lao đến, cậu nhanh chóng rút dao, phi tiêu, ám khí không chút do dự nhắm đến những điểm yếu trên cơ thể con người, hướng bay của nó chính là Song Ngư. Bạch Dương nhìn thấy vội vàng hét lên:

    - Chết người bây giờ, Sư Tử!!!

    Cậu phi người định ngăn Sư Tử lại nhưng Ma Kết lại bình thản:

    - Chết sao được. Nó vẫn sống nhăn răng ra kia kìa!

    Theo lời Ma Kết, Bạch Dương nhìn về phía "Sư Tử" giả mạo, trợn tròn mắt. Những ám khí tưởng như đã cho Song Ngư lìa đời lại đang nằm an vị trên thân Roy yêu dấu của Bảo Bình. Cậu chàng "Sư Tử" giả mạo đưa tay hất mái tóc tỏ vẻ kiêu ngạo giống hệt với Sư Tử thật.

    Sư Tử tức điên tiết. Cậu lục lọi mang hết những thứ vũ khí trên người. Cuối cùng, cậu lên đạn khẩu súng ngoại hình lớn trên tay:

    - Lần này còn lâu mới tha!

    Đúng lúc Sư Tử chuẩn bị bắn, Song Ngư chuẩn bị chạy thì Thiên Bình mới nhảy từ trên lan can xuống, cốc đầu Sư Tử:

    - Xử Nữ vừa báo hết thời gian cho cậu chơi rồi đấy!

    Thiên Bình mặt hình sự nhưng khi quay sang Song Ngư thì thay đổi 180 độ, cô cười tươi:

    - Ngư có sao không? À quên, Sư Tử có sao không vậy?

    Song Ngư làm mặt khóc, cô sụt sùi thì Sư Tử hét lên:

    - ĐỦ RỒI! Có thôi...

    Đang hét dở thì một cái bánh "từ đâu bay tới" bay thẳng vào miệng Sư Tử kèm theo mấy viên thuốc.

    - Ư... ưm...

    Sư Tử bị nghẹn bánh không nói lên lời. Ánh mắt cậu rực lửa tìm kiếm thủ phạm.

    Song Tử đang soi gương chải chuốt, đột nhiên trong gương phản chiếu hình ảnh Sư Tử nổi loạn như một con thú dại điên cuồng. Cậu khẽ mỉm cười - một nụ cười không tốt đẹp chút nào. "Đây chính là cơ hội để ta trả thù sau bao ngày bị hắn chế giễu". Cậu thầm nghĩ!

    Song Tử tiến lại gần Sư Tử cười đểu giả:

    - Cậu nói cái gì cơ? Cái gì? - Song Tử ghé sát tai vào miệng Sư Tử giả bộ nghe ngóng. Sau đó cậu gật gù ra vẻ hiểu:

    - À... hiểu rồi, hiểu rồi! - Song Tử quay lại phía các bạn của mình hét lớn - Các cậu ơi!!! Sư Tử muốn hỏi là hôm nay cậu ấy có xinh gái không? Ba vòng thế nào?

    Cả nhóm lăn bò ra cười vì câu nói của Song Tử, Thiên Yết vỗ vai Song Tử ra vẻ đàn anh dạy bảo:

    - Sao cậu lại lỡ lòng nào nói lớn như vậy chứ? - Cậu nở nụ cười tỏ ý châm chọc.

    - Sáu bạn hotgirl mau chỉ cho Sư Tử cách làm đẹp đi chứ! - Song Tử tiếp lời Thiên Yết.

    Sư Tử nuốt xong miếng bánh liền bắn hai phát súng sát người hai cậu bạn của mình cảnh cáo, ánh mắt cậu như muốn ăn tươi nuốt sống. Cậu tức giận sử dụng "liên hoàn cước" xử lí "hai thằng điên" đang lải nhải chọc tức cậu.

    Những cú đấm đá đó không làm khó được Song Tử và Thiên Yết nhưng điều đáng bận tâm là chiếc máy bay đã hứng trọn tất cả. Và một trong số đó đã chạm vào mấy cái vạch đỏ, còi báo động bắt đầu vang lên.

    Tất cả sững sờ, họ ngơ ra không biết làm sao. Đúng 5 giây sau, Bảo Bình từ trong biệt thự lao ra với tốc độ ánh sáng, trên người cậu toàn vũ khí, cậu quát lên:

    - Ai? Ai dám làm tổn thương bé Roy của tớ hả?

    Ánh mắt Bảo Bình lướt qua mọi người, khi thấy Sư Tử đang đứng cạnh bé Roy, Sư Tử tất nhiên sẽ là nghi can số một. Bảo Bình hét lên:

    - Sư Tử cậu làm đúng không? Tớ giết cậu bây giờ.

    Tất cả cùng im lặng, không ai nói gì, không ai làm gì, không khí cũng lạnh hơn, sặc mùi khủng bố. Bảo Bình hai tay hai súng, cậu bắn tới tấp. Sư Tử cũng vội vàng di chuyển tránh né. Bảo Bình đến gần, rút nhanh thanh kiếm trên lưng chém xuống, Sư Tử nghiêng người tránh từng đòn của Bảo Bình. Cậu lắp bắp:

    - Cậu dừng lại! Cậu... coi cái máy bay vô... chi... vô giác kia hơn cả tớ hả?

    - Tớ giết cậu! Bao công sức tớ thức đêm, thiếu ăn thiếu ngủ để làm, vậy mà bây giờ trong tích tắc cậu đã phá hủy vẻ đẹp tuyệt vời của nó.

    Bảo Bình mải nói mà không để ý rằng Sư Tử đã cách xa mình đoạn dài, tức giận càng dâng lên, cậu vứt kiếm xuống đất, rút cung ra.

    - Tớ giết cậu! Tên có độc!

    Lời vừa nói, hàng trăm mũi tên bay về phía Sư Tử. Bảo Bình vẫn điên cuồng bắn tên. Nhưng...

    Keng... Keng... Keng.

    Ma Kết xoay kiếm đỡ tên cho Sư Tử. Tất cả mọi người cùng nhìn với ánh mắt ngạc nhiên. Thiên Yết cản Bảo Bình lại "an ủi":

    - Thôi! Dù sao thì em Roy của cậu cũng rất đẹp. Còn bây giờ... - Thiên Yết nhìn một lượt Bảo Bình rồi cười. - Mang hết vũ khí trên người của cậu ra đây. Tớ tịch thu.

    Lời thì nói vậy, nhưng Thiên Yết đã moi hết vũ khí trên người Bảo Bình và lấy. Bảo Bình sững sờ nhưng nhanh chóng hét lên:

    - NÓ LÀ CỦA TỚ! CẬU QUÁ ĐÁNG VỪA THÔI!!!

    Ai cũng chỉ biết ngáp ngắn thở dài. Cái lũ nhóc này cứ như con nít, chỉ biết trêu nhau xong lại chém giết lẫn nhau. Xử Nữ mất hết kiên nhẫn, lạnh miệng nói:

    - Các cậu thích ở đây đánh nhau à? Có đi không để tớ về phòng, mất thời gian mà chẳng làm được gì ra hồn, chỉ chém giết lẫn nhau thôi.

    - A, tất nhiên là có - Bạch Dương giật mình, cậu cười tươi.

    Tất cả mười hai người bắt đầu cân bằng cảm xúc. Người vô tư nhất có lẽ là Nhân Mã.

    - Các cậu, tớ thích đánh nhau cơ.

    Tất nhiên với kẻ phá rối thì... khuôn mặt người nào cũng u ám thấy rõ, Kim Ngưu nhanh chóng chạy đến bịt miệng Nhân Mã, cười tươi.

    - Thôi nào, cậu ấy đùa mà. Chúng ta đi chứ, đứng cả nửa ngày rồi. Ha ha.

    Nhìn mặt Kim Ngưu cười mà còn hơn cả mếu, ngố đến phát sợ. Mọi người bắt đầu đi lên máy bay.

    Tưởng không khí trầm lặng sẽ kéo dài, nào ngờ chỉ vài giây sau, khi máy bay đã cất cánh, Sư Tử quay ra:

    - Quên mất, lúc nãy ai làm bánh nhỉ? Rất ngon đó.

    Cự Giải đi đến chỗ Sư Tử đắc ý tươi cười:

    - Ngon hả?

    - Ừ! Tất nhiên.

    - Tớ quên mất. Này nước của cậu.

    Cự Giải dúi vào tay Sư Tử chai nước 100% không bình thường, và ra hiệu ý muốn cậu uống nó. Sư Tử nhíu máy đa nghi:

    - Tại sao?

    - Ăn xong phải uống chứ sao.

    - Nước gì vậy?

    - Uống thì biết! Hỏi nhiều, tớ không phải Xử Nữ đâu mà cậu đề phòng.

    Nói đến đây, Cự Giải nhận được ánh mắt sắc lẻm của Xử Nữ. Cô nuốt nước bọt cười trừ. Chợt nhớ, cô quay sang Sư Tử:

    - Uống chưa?

    - Rồi.

    - Thấy thế nào?

    - Bình thường!

    - Bình thường là tốt!

    Cự Giải nói xong, xoay người định rời đi... nhưng bị Sư Tử kéo lại, câu tròn mắt khó hiểu:

    - Chưa nói rõ, ai cho cậu đi!

    - Tớ nói cậu không được đột quỵ đâu nhá. - Cự Giải cười bí hiểm.

    - Còn lâu nhá! - Sư Tử giãy nảy lên.

    Thấy Cự Giải còn đắn đo không nói, Sư Tử mất kiên nhẫn, cậu nghiến răng:

    - Tớ không sao và cậu phải nói rõ.

    Cự Giải nhìn Sư Tử bĩu môi, lúc nào cậu cũng làm theo ý mình. Bực tức cô xoay người bỏ đi.

    - Đó là thuốc trợ tim. Muốn biết thì quay đằng sau một trăm tám mươi độ.

    Sư Tử khó hiểu nhìn Cự Giải, cậu làm gì sai à? Nhưng khi não bộ vừa tiếp nhận thông tin xong, cậu quay đằng sau, trợn mắt lên trước cảnh tượng mình thấy.

    Một giây.

    Hai giây.

    Ba giây.

    -SONG NGƯ!

    Trước mặt Sư Tử, "Sư Tử" đang múa... là múa, sao một người như cậu lại có thể biến thành trò cười như thế chứ! Có lẽ, cậu phải giết con nhỏ "cà chớn" này. (T/g: giết được mới tài ^^).

    Cậu kéo bản sao của mình ra, đưa tay lột lớp mặt lạ hóa trang của Song Ngư, chẳng ngờ đâu cô nhóc lại la toáng lên:

    - Á! Các cậu cứu tớ... Sư Tử sàm sỡ tớ!!! (><).

    Ngay lập tức trước mặt Sư Tử là Xử Nữ và Thiên Bình, hai bà cô dữ nhất nhóm, Song Ngư được Thiên Bình kéo ra đằng sau, cô lạnh lùng:

    - Cậu muốn gì? Quan tài hay chiếu đắp?

    - Tớ đã cảnh cáo cậu không được động đến các bạn nữ trong nhóm mà. Tai cậu có nghe không vậy?

    Xử Nữ tiếp lời Thiên Bình, mặt hai người không cảm xúc, đôi mắt như muốn nuốt trọn người Sư Tử.


    Thôi Rồi!

    Dại rồi!

    Tự nhiên dây đến hai bà chằn, ngày hôm nay Sư Tử đen đủi đến mức nào? Xử Nữ và Thiên Bình vẫn nhìn Sư Tử bằng ánh mắt giết người. Đúng lúc đó, một thanh kiếm chặn tầm nhìn của cả ba, họ cùng quay ra... là Ma Kết.

    - Đủ rồi! Sư Tử trật tự chút! Còn cậu... - Ma Kết nhìn Song Ngư - cậu thôi quậy phá đi.

    Ma Kết bước đi, cậu không quên kéo theo Song Ngư, tâm điểm của mọi sự rắc rối. Cậu luôn là người phải thu dọn mớ hỗn độn và giải quyết những rắc rối mà cô nhóc nghịch ngợm đã gây ra.

    Ấn cô nhóc ngồi phía sau mình cho dễ quản lý, cậu ngồi xuống, chăm chú nghiên cứu về vũ khí mới, cái thứ mà Bảo Bình gọi là "vũ khí hủy diệt". Nghe cái tên... hay hay!

    Không khí yên bình không được bao lâu thì lại bị xáo trộn bởi một cuộc rượt đuổi ngoạn mục diễn ra trên... máy bay.

    - Kim Ngưu! Đó là bánh của tớ!

    Nhân Mã la lên, đuổi theo bóng hình thoăn thoắt của Kim Ngưu. Trên tay Kim Ngưu là cái bánh bao đặc biệt mà Cự Giải làm riêng cho Nhân Mã. Vậy mà chưa kịp ăn đã bị cướp.

    Cướp là sai. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao, Song Tử với Bạch Dương lại ngồi cổ vũ cho Kim Ngưu. Đúng là tức điên mà.

    Kim Ngưu quay đầu lại chọc tức Nhân Mã:

    - Đúng là bánh của cậu. Nhưng giờ nó là của tớ. Hê hê!

    - Ngưu chơi xấu, tớ bắt được, cậu chết với tớ. - Nhân Mã vẫn cứng đầu đe dọa, mặc dù khả năng này là rất thấp.

    - Cậu đã bắt được tớ đâu nhỉ?

    Kim Ngưu quay lại cười và cái gì đến thì cũng sẽ đến. Cô đâm sầm vào người trước mặt. Kim Ngưu vội vàng ngẩng mặt lên xin lỗi rối rít khi biết đó là ai:

    - Bảo Bình, tớ không cố ý đâu, tớ xin lỗi.

    Bảo Bình nhìn Kim Ngưu, cậu cúi đầu xuống nắm tay Kim Ngưu khiến những người chứng kiến chỉ biết tròn mắt nhìn. Và họ suýt té ghế khi nghe Bảo Bình lên tiếng:

    - Không sao! Nhưng cái bánh này sẽ là của tớ. Có đầy đủ các bộ phận của một con người, đúng là tuyệt vời!

    Nhân Mã chạy lại định cướp nhưng cô thấy Bảo Bình vô tư ăn chiếc bánh kia. Tức xì khói, cô quay đi quyết định nhờ Cự Giải làm cái bánh khác. (^^)

    - Mà này. - Song Tử lên tiếng làm mọi người chú ý - Lúc nãy khi Nhân Mã và Kim Ngưu chạy, hình như... chiếc máy bay không ổn.

    Bạch Dương chép miệng, bình thản:

    - Không ổn là đương nhiên, bởi nó do Bảo Bình tạo mà. Đúng không?

    - CÁI GÌ? Bảo Bình??? - Tất cả những người nghe thấy đều hét lên.

    - Chính xác! Chính là do Bảo Bình thiên tài này tạo ra. - Bảo Bình vỗ ngực kiêu ngạo.

    Một lần nữa tất cả mọi người lại hét lên. Cự Giải lo sợ, mãi cô mới lên tiếng:

    - Vậy... có trục trặc gì không?

    - Chắc... chắc có. - Kim Ngưu phụ họa.

    - Này, các cậu vớ vẩn vừa thôi nhá! Máy bay của tớ do chính chuyên gia khẳng định đấy. Khinh nhau à?

    Bảo Bình hét lên, khuôn mặt cậu cực kì bực bội, đã vậy Thiên Bình còn trêu thêm:

    - Nhỡ may cậu đút lót ông chuyên gia thì sao? Ai dám chắc.

    Mọi người gật gù đồng ý.

    - Hoặc chí ít thì ông chuyên gia đó tớ đoán có vấn đề không hề nhẹ. - Song Tử đổ thêm dầu vào lửa.

    Bảo Bình chuẩn bị lên cơn thì Thiên Yết quay ra nói làm cậu bạn bình tĩnh lại:

    - Không có chuyện vớ vẩn ấy đâu. Bảo Bình rất có trách nghiệm đó, cũng có thể tin được. Mấy người đừng có nói linh tinh nữa.

    Ma Kết thu dọn đồ, nhắc nhở:

    - Khuya rồi, các cậu nghỉ đi, mai lấy sức mà chơi.

    - Nhắc mới nhớ, chúng ta đang đi đâu vậy?

    Nhân mã hồn nhiên hỏi, mọi ánh mắt dồn vào cô rồi chuyển sang Bảo Bình như muốn nói:"Đi đâu Bảo Bình?"

    - Đi Châu Phi. - cậu bình thản trả lời.

    - Châu Phi???

    Mấy cái miệng đồng loạt lên tiếng. Tên Bảo Bình đúng là kì dị, đầy địa điểm tốt đẹp không đi lại chọn cái nơi cằn cỗi, nắng gay gắt như vậy. Không lẽ bệnh điên của cậu ta đã đến giai đoạn cuối?

    Bạch Dương là là người bình tâm nhất, cậu lên tiếng:

    - Thôi, đi đâu thì đi. Giờ ngủ đi các cậu. Đánh nhau cãi nhau cả ngày rồi không thấy mệt hả?

    Tất cả gật đầu, nằm xuống chỗ của mình.

    Tuy vậy vẫn không ai nhắm mắt ngủ.

    Ở một góc, đèn được bật sáng lên. Bất giác cả nhóm quay lại nhìn và thấy một màn kinh thiên động địa.

    Thiên Yết đang nắm tay Cự Giải, miệng thì thầm, ánh mắt mắt toát lên vẻ yêu thương:

    - Cự Giải! Thật ra... tớ rất thích cậu. Thích từ lâu rồi.

    Cự Giải đỏ bừng mặt không biết nói sao. Tất cả những người chứng kiến trợn tròn mắt. Song Tử hét lên khi thấy Thiên Yết cúi đầu hôn Cự Giải:

    - Ối Thiên Yết ơi là Thiên Yết ơi. Sao cậu lỡ lòng nào...

    CẠCH.

    Cửa phòng tắm mở ra, Thiên Yết đang lau mái tóc ướt sũng của mình, tròn mắt nhìn Song Tử.

    - Ai gọi tớ đấy?

    Thiên Yết đảo mắt nhìn xung quanh. Cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt cậu. Cậu thấy bản sao của mình đang cầm tay và hôn lên má Cự Giải.

    Tất cả sững sờ.

    Chẳng lẽ là...

    SONG NGƯ!

    Ma Kết điên lên vì không lúc nào được nghỉ ngơi. Cả bọn nhóc con suốt ngày phá phách, đặc biệt là con nhóc Song Ngư, mới không để chút mà thành ra vậy.

    Thiên Yết tức giận. Cậu nhíu mày, với bộ cung gần đấy (vừa cướp của Bảo Bình) cậu nở nụ cười gian xảo nghĩ thầm "Vừa hay tên có độc. Lần này cậu chết với tớ!"

    Tên bắn ra vụt qua mặt Ma Kết, cậu giật mình hét lên:

    - Cẩn thận Song Ngư!

    "Thiên Yết" giật mình, cô nhanh chóng ôm Cự Giải né sang một bên. Sau đó Song Ngư đứng đậy, vẫn cố đùa dai:

    - Tớ, Thiên Yết tuyên bố, Cự Giải chính thức là bạn gái của tớ. Bạn gái của Thiên Yết!

    Cự Giải tròn mắt, từ đầu đến cuối cô sững sờ không biết làm gì. Thiên yết tức giận, cậu giậm chân đi đến chỗ Song Ngư rồi đột nhiên dừng lại, cậu quay ra chỗ Ma Kết nhìn chằm chằm hắn. Nếu lúc nãy cậu không nhầm thì Ma Kết là người cứu Song Ngư? Nhìn lại về phía Song Ngư, Thiên Yết nắm cổ áo bản sao của mình, gằn giọng:

    - Muốn làm gì thì làm nhưng cậu đừng có hủy hoại thanh danh của tớ!

    Thiên Yết lầm lừ trở về chỗ của mình. Tất cả mọi người đều lâm vào trạng thái "SỐC". Cứ nghĩ Thiên Yết sẽ làm điều gì đó động trời hơn. Không ngờ...

    - Cậu quá đáng rồi đấy Song Ngư! Tớ không thích cái kiểu đùa này đâu.

    Cự Giải hét lên tức giận, cô nhóc bước xuống khoang không quên đóng cánh cửa lại với một lực khủng bố. Tất cả mọi người ái ngại nhìn Song Ngư rồi nhìn theo bóng Cự Giải mà không biết nói sao.

    Song Ngư cúi đầu, cô chỉ đùa không ngờ mọi việc lại tồi tệ như vậy. Thiên Bình bước đến, vỗ vai Song Ngư an ủi. Cô không hỏi gì, chỉ vỗ vai.

    Bất ngờ, Xử Nữ lên tiếng:

    - Các cậu có thấy Nhân Mã đâu không?

    - Chẳng biết nữa. Chắc lại chơi games đâu đó. - Bạch Dương bình phẩm.

    Trong lúc đó, tại phòng lái.

    - Bảo Bình à... Sao cậu chưa ngủ vậy???

    Nhân Mã giọng ngọt lịm khi thấy "vật cản" trước cửa phòng lái. Cô nhóc bực bội nhưng vẫn phải nịnh mong được như ý muốn.

    - Câu đó tớ phải hỏi cậu mới đúng.

    Bảo Bình mỉm cười Nhân Mã, chợt nhớ ra điều gì đó, cậu chạy vội ra ngoài không quên dặn dò:

    - Tớ ra ngoài chút. Mấy cái nút trên bàn điều khiển cậu đừng có mà động vào.

    Bảo Bình vừa chạy đi cũng là lúc Nhân mã nhảy cẫng lên vui mừng. Cô khẽ cảm ơn trời đang không biết cách nào đuổi tên đó đi thì tên đó lại tự dẫn xác đi.

    Nhân Mã mày mò bàn phím, gì chứ cô nhóc là chúa tò mò, càng cấm cô càng thích.

    Bất chợt, cái nút màu đỏ thu hút sự chú ý của cô. Cô đặt tay lên xoa nhẹ cái nút đó phấn khích.

    - Cậu đang làm gì đó?

    Giọng nói của Bảo Bình vang lên làm Nhân Mã giật mình, cô luống cuống ấn luôn vào cái nút màu đỏ. Bảo Bình nhìn thấy thì im lặng, Nhân Mã cũng im lặng, hai người nhìn nhau... cười!

    - Cậu biết đó là nút gì không?

    - Không! - Tự nhiên hết sức.

    - Phá hủy đó. - Tự nhiên không kém.

    - Oh!!! - Có chút vui mừng

    Nhân Mã và Bảo Bình nói những câu hết sức vớ vẩn và ngớ ngẩn cho đến khi đèn tắt phụt.

    "Đã khởi động chế độ tự hủy. Máy bay sẽ nổ trong vòng 3 giây nữa. Bắt đầu đếm ngược."

    "Ba"

    ... Im lặng, quá bất ngờ.

    "Hai"

    - Oái, cái nước gì ghê vậy? - Xử nữ hét lên.

    "Một"

    - Các cậu, lối thoát hiểm hỏng rồi!

    - Cẩn thận!!!

    "BÙM"

    Trên bầu trời, một tiếng nổ lớn phát ra. Ánh lửa bập bùng sáng trong đêm tối. Cả chiếc máy bay bắt đầu rơi xuống, lửa cháy như muốn thiêu rụi tất cả!!!

    _____End chương 1_____




     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/16
  6. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    Còn viết số (ngoại trừ thời gian) bạn nhé! Ngoài ra không nên có quá nhiều biểu cảm trong bài viết và lạm dụng dấu câu.
     
  7. Kima JinL

    Kima JinL Cây bút tích cực
    • 13/23

    Chỗ của Thiên Yết đoạn gần cuối, nếu Thiên Yết đã ra tay muốn xử lí Song Ngư sao lại thay đổi nhanh như vậy? Nên diễn giải cho hợp lí một chút. Còn các phần khác, mình rất thích.
     
  8. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Mình đã sửa, cảm ơn hai bạn.
     
  9. Ngọc Nhi Tử Băng

    Ngọc Nhi Tử Băng Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 2: Thế Giới Mới (1)
    Cự Giải dụi mắt tỉnh dậy, cô không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết lúc đó, máy bay phát nổ, tất cả mọi người chạy tán loạn.

    - Các cậu tỉnh rồi à?

    Thiên Yết lên tiếng khi thấy những người bạn của mình đã tỉnh dậy. Mọi người mở mắt ra, vô thức tìm kiếm hình bóng của người vừa nói câu lúc nãy - Thiên Yết. Nhưng tất cả những gì họ thấy chỉ là Bạch Dương đang đứng quay lưng về phía họ. Rất đặc biệt. Hình như Bạch Dương có cái gì đó khác trước.

    - Các cậu! Tớ đã quan sát và tìm kiếm chung quanh nơi này cùng Thiên Yết. Chúng ta đang ở trong một khu rừng. Mấy trăm dặm quanh đây đều là cây cối um tùm. Theo như những gì đã thấy, có lẽ chúng ta đã "xuyên không".

    - Xuyên không? - Kim Ngưu tròn mắt. Cô không biết đây là cái thể loại gì.

    - Ừ. Có thể hiểu như dịch chuyển tức thời đấy. - Bạch Dương dừng lại rồi nhíu mày nhìn các bạn của mình. Thấy trên mặt ai cũng tỏ vẻ ngu ngơ, cậu nói tiếp:

    - Xuyên không rất ít khi xảy ra nhưng không phải là không có. Giống như dịch chuyển tức thời, nó đưa ta đến một khoảng không gian và thời gian khác chỉ trong tích tắc. Trường hợp của chúng ta, tớ nghĩ nó đưa đến cổ đại, cái thời đại chỉ có trong sách vở bởi vì khu rừng này còn rất nguyên thủy không thể là hiện đại hay tương lai. Tớ nói vậy, các cậu có hiểu không?

    Cả bọn đưa mắt nhìn nhau. Chưa kịp nói gì, Thiên Yết nhảy từ trên cây xuống, cậu rút kiếm ra:

    - Ai chưa hiểu thì ra đây tớ giải thích cho.

    Người nào người đó mặt mày tím xanh như tàu lá chuối trước lời đe dọa của Thiên Yết.

    - Tớ... tớ... chúng tớ... hiểu... hiểu hết... rồi mà...

    Ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong bụng cả bọn thầm nghĩ: "Cậu ta nói vậy thử hỏi còn ai dám mở miệng không hiểu?"

    - Và điều quan trọng nhất. - Bạch Dương tiếp tục giảng đạo. - Chúng ta bị lạc rồi. Lạc mất sáu người bạn gồm Song Tử, Xử Nữ, Nhân Mã, Bảo Bình, Song Ngư và cuối cùng "người yêu" của Thiên Yết là Ma Kết.

    Từ "người yêu" Bạch Dương hạ thấp giọng nhỏ tí. Cự Giải kéo Kim Ngưu đến hỏi:

    - Người yêu là sao???

    Bạch Dương ghé sát vào tai hai cô bạn của mình thì thầm:

    - Thì đó, cậu không thấy là khi thiếu "nó", thằng điên kia cứ nổi khùng vô cớ hả?

    - Có lí, chắc là thiếu "người yêu" nên nhớ mới sinh khùng như vậy.

    Kim Ngưu gật gù nhận xét. Đúng lúc đó, Thiên Yết nhìn chằm chằm ba người:

    - Các cậu đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế nhỉ?

    - Hơ hơ. Chúng tớ có nói gì đâu, cậu biết rõ còn hỏi. Các cậu, chúng ta nói gì nhỉ?

    Bạch Dương giả ngu, Cự Giải với Kim Ngưu cũng hùa theo, gật đầu lia lịa. Thiên Yết khẽ lườm rồi quay đi.

    - Mọi người! - Sư Tử hầm hừ lên tiếng. - Cái mái tóc này là kiệt tác của ai hả?

    Chính xác thì cậu đã ấm ức từ nãy, từ cái lúc mở mắt ra và bây giờ thì hết nhịn nổi. Mái tóc đỏ của cậu vốn được vuốt keo dựng ngược lên rất đẹp và điệu nghệ vậy mà giờ chỉ là một mớ lù xù.

    - Haizz... Chắc là kiệt tác của tên "thần kinh" Bảo Bình đây mà. Nhìn xem, tóc ai cũng dài ra.

    Cự Giải thở dài, mái tóc của cô rất dài rồi, giờ lại mọc thêm. Quả thật cực kì vướng víu.

    - Tớ nhất định sẽ tính sổ với cậu ta - Sư Tử gầm ghè.

    - Thôi thôi, chuyện tóc tai để sau, giờ tính sao?

    Thiên Bình lên tiếng sau một hồi im lặng lắng nghe. Tất cả mọi người cùng nhìn nhau rồi lại nhìn nhau mà vẫn không ra câu trả lời.

    - Đi chơi chứ còn sao nữa. - Kim Ngưu hồn nhiên đề nghị.

    Sư Tử gật đầu, tâm trạng đã tốt lên rất nhiều so với lúc nãy khi thấy mái tóc mình vẫn giữ nguyên màu. Dù không biết Bảo Bình làm thế nào nhưng như vậy cũng coi được:

    - Dù sao chúng ta cũng may mắn lắm mới được ngược thời gian. Hay vừa tìm các cậu ấy vừa đi chơi vậy?

    - Oa...lần đầu tiên được tận hưởng cảm giác này. Cứ như đôi giày đi vào trong truyện của Doraemon nhỉ? Tớ phấn khích quá đi.

    Cự Giải nhảy lên vui mừng. Cô đã thay đổi một trăm tám mươi độ so với khi nãy, nảy ra ý định "nhất định phải quậy nơi này đã đời".

    - Khoan mừng. Trước tiên chúng ta phải thay đổi trang phục với cách xưng hô nếu không lại rước họa vào thân.

    Đang lúc Cự Giải cực kì vui mừng, Thiên Yết dội ngay gáo nước lạnh vào cô nhóc khiến khuôn mặt cô ngay lập tức ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

    - Hay để tớ trộm đồ về dùng nhá. - Kim Ngưu vui vẻ.

    - Ăn trộm là không tốt. - Sư Tử giảng giải đến đây thì thấy mấy ánh mắt kinh dị nhìn mình vội vàng sửa. - Nhưng những kẻ dốt mới không đi ăn trộm.

    Cả nhóm bật cười, nói như Sư Tử thì họ quá thông minh. Đột nhiên Cự Giải nhớ ra:

    - Chúng ta không biết đường làm sao đi?

    - Ngốc ạ! - Thiên Bình cốc đầu Cự Giải. - Tớ với Kim Ngưu đi trước, các cậu đợi ở ngoài rừng.

    Giọng Thiên Bình nhẹ nhàng khác hẳn với mọi lần, cô nhanh chóng kéo tay Kim Ngưu đi. Hai thân ảnh nhanh chóng biến mất giữa màn đêm tăm tối. Bạch Dương chỉ kịp gọi theo:

    - Đi cẩn thận!

    ---0O0---

    - Đây là phủ tri huyện đúng không? - Thiên Bình đứng trên mái nhà, cười cười hỏi.

    - Ừ! Chắc ông ta ăn hối lộ. Dân thì nghèo mà nhà ông ta lại giàu có,to lớn thế này.

    - Cậu vào đi, tớ sẽ lo dọn dẹp. Nhanh nhé! - Thiên Bình gật đầu tính toán.

    - Ok!

    Kim Ngưu phi xuống dưới, phải thừa nhận nhà tên quan này thuộc lại đồ sộ, không phải là trên cả đồ sộ vì chỗ nào cũng thấy vàng bạc. Cô nhanh chóng lẻn đi lấy những thứ cần thiết.

    Vì Kim Ngưu không lỡ bỏ rơi món nào (chính xác là thấy món nào cũng hay hay nên không bỏ) nên cô nàng vơ hết những gì mình thấy. Cho đến lúc đi ra, đã là cả một núi đồ. Vì cái núi đồ, vô tình cô làm tên quan thức giấc.

    Hắn trợn mắt nhìn Kim Ngưu sau đó hét lên:

    - Bớ người ta, quân bay đâu...

    XOẸT.

    Cả người tên quan đổ xuống, đầu lìa khỏi cổ. Đôi mắt hắn vẫn trợn lên kinh hoàng, trên người hắn còn có bông hoa hồng được cắm giữa tim. Thiên Bình lạnh lùng nhìn cái xác, cô vẫy tay ra hiệu cho Kim Ngưu đi trước. Kim Ngưu vừa ra ngoài thì cả đám người xông vào. Tên nào cũng hung tợn nhìn Thiên Bình, đao kiếm sáng loáng. Cô khẽ xoay cổ tay, trổ tài múa kiếm. Thật không may cho lũ người này, cô đang ngứa tay thì lại xông vào.

    Xong xuôi, Thiên Bình đuổi theo Kim Ngưu. Hai người nhanh chóng rời đi không một dấu vết.

    Đến chỗ hẹn, cả bọn kinh ngạc khi thấy Kim Ngưu vác bao nhiêu đồ về mà trên kiếm của Thiên Bình vẫn còn vết máu.

    - Các cậu đi trộm đồ hay đi giết người cướp của đấy?

    Sư Tử lên tiếng. Cậu chẳng biết phải nói sao với hai người này. Đây mà gọi là trộm ư?

    - Cậu giết bao nhiêu người rồi hả Thiên Bình?

    Thiên Yết mỉm cười hỏi. Thiên Bình quay đi, cô đến chỗ dòng suối. Cô dừng lại rửa kiếm phớt lờ câu nói của Sư Tử mà đáp:

    - Tầm hai mươi người.

    - Vậy có tên nào to không?

    Bạch Dương nghi ngờ hỏi. Cậu sợ với tính cách của Thiên Bình chỉ e là...

    - Không, toàn tên bé tẹo, thị vệ gì đâu mà như con muỗi. Chả đã tay chút nào.

    Trong giọng nói của Thiên Bình có chút bực tức làm ai đó lạnh sống lưng. Bạch Dương dở khóc dở cười vì Thiên Bình hiểu nhầm ý cậu.

    - Ý tớ là người có chức quyền kia kìa. Nếu mấy cậu trộm của dân lành thì đã không có mấy thứ kia.

    - A! Hình như có một ông quan tri phủ hay tri huyện gì đó.

    Kim Ngưu ngẫm nghĩ rồi nói. Thiên Bình rửa kiếm xong quay lại, ánh mắt băn khoăn:

    - Có chuyện gì vậy?

    - Các cậu... hừ!

    Bạch Dương tức giận với sự ngây thơ không đáng có của các bạn mình. Cậu chỉ vào đống đồ Kim Ngưu mang về.

    - Các cậu mau thay đồ rồi rời khỏi đây mau. Rắc rối lớn rồi.

    Cả bọn không hiểu gì nhưng cũng nhanh chóng làm theo. So với bọn họ, Bạch Dương hiểu biết hơn nhiều về thế giới này, làm việc tất nhiên phải có lí do.

    Tất cả thay đồ xong đi ra. Chẳng biết Sư Tử kiếm đâu ra mấy con ngựa bảo mọi người cưỡi đi cho nhanh.

    - Cậu lấy đâu ra vậy? - Cự Giải tròn mắt.

    - À, ở đằng kia, mấy con ngựa buộc ở đó.

    - Vậy là cậu ăn trộm? - Kim Ngưu vui vẻ.

    - Không, tớ chỉ mượn thôi.

    - Mọi người đi thôi. - Bạch Dương nóng ruột giục mọi người.

    - Nhưng tớ không biết cưỡi ngựa.

    Cự Giải e dè lên tiếng, cô cúi mặt xuống, tránh ánh mắt của cả nhóm.

    - Tớ cũng... chưa cưỡi ngựa thành thạo.

    Kim Ngưu đỏ mặt, ấp úng nói. Cả bọn nhìn nhau không biết phải làm sao. Có bốn con ngựa nhưng lại có sáu người. Tính sao?

    - Thế này đi, Thiên Bình với Cự Giải chung một ngựa, Bạch Dương với Sư Tử mỗi người một ngựa. Tớ sẽ dạy Kim Ngưu cưỡi ngựa.

    Thiên Yết lên tiếng sau một hồi băn khoăn suy nghĩ. Cả nhóm im lặng rồi gật đầu. Ba ngựa, bốn người đi trước. Thiên Yết cùng Kim Ngưu đuổi theo sau. Vừa cưỡi ngựa, Thiên Yết vừa kiên nhẫn dạy Kim Ngưu cho tới khi cô có thể dùng được. Quả nhiên, Kim Ngưu học rất nhanh, Thiên Yết nhảy khỏi ngựa, nói vọng theo:

    - Lát tớ đuổi theo sau. Yên tâm nhé!

    Kim Ngưu gật đầu hiểu ý rồi cưỡi ngựa lao về phía trước. Thiên Yết nhìn xung quanh rồi cậu dùng khinh công nhảy lên cái cây bên đường ngủ. Dù sao thì khinh công của cậu thuộc hàng "thượng thừa" lát đuổi theo tụi kia cũng chẳng sao. Nghĩ vậy cậu nhắm mắt lại, nghỉ ngơi cho đến khi gốc cây truyền đến tiếng ồn ào:

    - Các ngươi mau truy lùng thật kĩ hung thủ giết tri huyện đại nhân, sẽ có thưởng.

    - Tuân lệnh!

    Cả nhóm người bắt đầu lùng sục. Thiên Yết đen mặt lại, cậu không cần biết là ai, chỉ cần phá rối yên tĩnh của cậu, cậu phải giết hết.

    Ánh mắt cậu sắc lạnh, chỉ còn lại màu chết chóc. Thiên Yết vung kiếm giết từng tên lính khiến bọn họ không kịp la lên một tiếng. Sau đó, vì đã mất hứng thú ngủ cậu đuổi theo các bạn của mình. Thiên Yết đuổi kịp các bạn của mình. Cậu lên tiếng:

    - Quan binh bắt đầu đuổi theo rồi các cậu. Chúng ta sẽ đi đến trời sáng rồi dừng chân. Tớ sẽ đi trước và đánh dấu.

    Thiên Yết nói xong vụt đi. Cả bọn chỉ biết lắc đầu rồi đuổi theo dấu hiệu cậu để lại. Tên này chuyên làm theo ý mình!

    Dừng chân ở một quán nhỏ. Thiên Yết đợi bạn của mình, đúng như cậu nghĩ, chỉ ít phút sau năm người kia đã đuổi đến nơi. Vừa xuống ngựa, Cự Giải đã than vãn:

    - Ôi... mệt chết mất!

    - Cậu chỉ ngồi thôi mà cũng than là sao? - Sư Tử khó hiểu.

    - Cậu không biết đó thôi, Thiên Bình lao nhanh lắm! Tớ ngồi mà muốn rớt tim ra ngoài luôn. - Cự Giải thở dài.

    Vừa lúc đó Thiên Bình bước ra cô nhíu mày:

    - Có chuyện gì sao?

    - Không, không có gì đâu ha ha. Tớ khen cậu cưỡi ngựa giỏi đó mà. - Cự Giải phân bua cười trừ nhưng trong lòng lai nghĩ khác. " Không có chuyện mới lạ, sắp đột quỵ tới nơi rồi mà cậu còn hỏi câu đấy".

    - Tớ khát quá! Chúng ta vào luôn chứ đứng đây làm gì? - Kim Ngưu thở dài nhìn mọi người.

    - Vào thôi. Tớ cũng khát, đói nữa.

    Bạch Dương lên tiếng rồi đi vào. Cả nhóm vui vẻ theo sau. Quán trà này tuy nhỏ nhưng cũng khá sạch sẽ. Khách cũng được coi là đông nhưng vẫn giữ cho quán được một vẻ không gian yên tĩnh tối thiểu.

    Nhưng khi cả nhóm bước vào, quán bắt đầu xôn xao lên. Tên tiểu nhị cũng không dám lại gần. Thiên Yết nhìn quanh một lượt rồi đập kiếm xuống bàn:

    - Ai muốn chết thì ra đây!

    Ngay lập tức câu nói hiệu nghiệm. Tất cả khách trong quán sợ run lên. Tên tiểu nhị lập cập chạy đến. Cả người vẫn run run rồi chạy biến đi chuẩn bị mọi thứ cho sáu người "kì quặc".

    - Ở đây mất tự nhiên quá các cậu.

    Kim Ngưu dò xét rồi lên tiếng. Cũng phải thôi, sáu người ai cũng xanh đỏ tím vàng, tóc lòe xòe ai mà không sợ.

    - Bọn họ chạy hết rồi kìa. Cậu ác quá đấy Thiên Yết. - Thiên Bình cười tươi rồi đột nhiên cô quay ngoắt một trăm tám mươi độ, gằn giọng. - Phải ác hơn nữa kìa.

    Trong quán còn lắc đác mấy người nhưng nghe đến câu nói của Thiên Bình thì chạy hết không còn một ai. Có người còn bỏ mất chiếc giày của mình mà không dám quay lại.

    - Ê, xong chúng ta ra ngoài chơi nhé! - Cự Giải hào hứng.

    - Tớ muốn đi cắt tóc. - Sư Tử than vãn rồi giật mình nghĩ lại. - Mà thôi! để đó làm bằng chứng hỏi tội tên Bảo Bình.

    ___End chương 2___
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/1/16
  10. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Chương 3: Thế Giới Mới (2)

    A... a... a...

    Một tiếng hét vang vọng khắp bầu trời. Ai nghe thấy cũng đưa tay lên bịt chặt tai lại. Phải thừa nhận cái người đang hét này có một chất giọng cực kì đáng ngưỡng mộ. Hét cả buổi không ngừng nghỉ, chẳng những thế, mỗi phút lại càng hét to hơn.

    - Cậu im lặng được không Song Ngư?!

    Bảo Bình hét lên với cô nhóc quậy phá, hai tay cậu bịt chặt lỗ tai yêu dấu. Cứ như thế, cả nhóm sáu người rơi xuống từ khoảng không.

    - Wa... chúng ta đang rơi! Wa...

    Nhân Mã hét lên vẻ mặt vui mừng tột độ, cô cứ vừa hét vừa cười. Hệt như bản sao của một kẻ điên.

    - Hết Song Ngư lại đến cậu hét, cậu im lặng được không Nhân Mã, hay để tớ giúp một tay?

    Ma Kết lên tiếng bằng chất giọng bình tĩnh nhất có thể, cậu đưa mắt xuống dưới. Bên dưới là một tòa tháp cao lớn sững sững. Khẽ ước lượng khoảng cách, cậu tìm cách "hạ cánh" an toàn nhất.

    - Các cậu, còn 100m nữa chúng ta sẽ rơi vào tòa tháp phía dưới. Tất cả làm theo tớ nhé! - Ma Kết quay sang nhóm bạn cùng mình rơi tự do mà cảnh báo.

    Cả nhóm nhìn theo Ma Kết, họ thấy cậu lộn một vòng giữa không trung rồi hạ tiếp đất an toàn ở trên nóc tòa tháp. Tất cả suy nghĩ một chút rồi bắt đầu làm theo.

    Song Tử nhảy xuống trước, cậu đang choạng vạng lấy điểm tựa thì Nhân Mã từ trên nhảy xuống đúng chỗ cậu đứng. Nhất thời lực tiếp đất quá mạnh làm cho cả hai người bị rớt xuống bên dưới, chỗ đó bị thủng một lỗ lớn. Song Tử phản ứng nhanh vội bám vào một góc mái thủng của tòa tháp, tay kia giữ chặt lấy Nhân Mã. Cậu chật vật với tình cảnh thảm thương này, nhưng sự việc chưa dừng ở đó. Lúc Bảo Bình nhảy xuống vì không xác định điểm dừng lên cậu chạm chân đúng vào chỗ dốc của mái tòa tháp, cậu mất thăng bằng trượt một vòng rồi đạp trúng tay Song Tử đang bám ở góc mái thủng. Song Tử bị đạp đau liền theo phản xạ buông tay ra, Bảo Bình cũng bị trượt ngã xuống chỗ mái thủng. Ba người tưởng như cùng rơi xuống dưới thì Bảo Bình nắm lấy góc mái thủng rồi túm Song Tử đang mất thăng bằng. Trong nhất thời, thảm cảnh lặp lại, ba người bị treo lơ lửng trông cực kì thảm hại. Trong cái tình cảnh này vẫn có một người cười tít mắt, đó là Nhân Mã chẳng hiểu cô bị điên hay là hồn nhiên quá quên tình cảnh hiện tại của mình nữa.

    Trên nóc tòa tháp, tình cảnh bi thương không kém.

    Vì Xử Nữ không thạo trong lĩnh vực nhảy liều của tụi bạn nên yêu cầu người ở dưới đỡ cô xuống nhưng kết quả lại ngoài mong đợi.

    - Ma Kết! Cậu đỡ tớ kiểu gì vậy hả? Ai cho cậu dốc ngược người ta lên thế này?

    Xử Nữ hét lên trong một tình cảnh đầu chúi xuống đất, còn đúng 30cm nữa là chạm đất. Còn tên Ma Kết, hắn vẫn điềm nhiên cầm chân Xử Nữ như người ta xách chân con gà vậy.

    - Im lặng chút coi. Tớ đã đỡ cậu là may mắn cho cậu lắm rồi biết không hả?

    Ma Kết tuyên bố, mặt có chút khó chịu vì Xử Nữ than phiền. Cậu đã đỡ rồi còn kêu la, muốn thế nào nữa hả? Con gái đúng là một lũ rắc rối, biết vậy lúc đầu cậu thả luôn tay cho Xử Nữ rơi xuống. Bà cô lắm chuyện thì nên chết sớm.

    Cùng thời điểm đó, Song Ngư đang chật vật bám vào nóc tháp. Khi nãy cô nhảy xuống không chú ý nên bị trượt chân xuống. Nếu không bám vào mái nhà kịp chỉ sợ giờ đã xuống âm phủ uống trà với Diêm Vương. Cái tòa tháp này rất cao và to, hơn thế mái còn dốc, bám vào được mái của tòa tháp thật sự là một kì tích với Song Ngư.

    Thấy cô bạn của mình khó khăn Xử Nữ nghiêng người, nắm lấy tay của Song Ngư. Ma Kết nhíu mày nhìn, cậu nghĩ một chút rồi tạo lực tung ngược Xử Nữ và Song Ngư về phía sau mình. Chỉ là Xử Nữ thù dai, cô túm chặt tay Ma Kết không rời. Sau đó thì...

    RẦM!

    Có thể nói ngắn gọn như sau: đang lúc Bảo Bình kéo Song Tử cùng Nhân Mã lên thì ba người kia (Ma Kết, Song Ngư, Xử Nữ) xui xẻo thế nào rơi xuống đúng chỗ đó và điều hiển nhiên là cả sáu người cùng rơi xuống dưới.

    Chuyện này người ta gọi là "Bi hài kịch!".

    Cả bọn rơi xuống bên trong tòa tháp khổng lồ. Khó khăn, chật vật một hồi cả lũ mới có thể đứng dậy nhưng sau đó lại căng mắt ra xem. Họ đang bị hàng ngàn mũi tên, đao, thương chĩa vào. Bọn họ là ai vậy? Sao lại? Sáu người còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì Xử Nữ cúi mặt xuống, lên tiếng rất nhỏ:

    - Các cậu, tớ... bị thương.

    Tất cả ánh mắt dồn về phía Xử Nữ, trên cánh tay cô máu không ngừng chảy ra ướt cả một phần áo. Có lẽ trong lúc rơi xuống cô bị va chạm vào chỗ nào đó, Bảo Bình đang định lên tiếng thì tất cả kiếm đều chĩa về bọn họ đồng thời có tiếng hô:

    - Bắt thích khách, bảo vệ hoàng thượng!

    Cả lũ bị đưa đi trong tình trạng mờ mịt không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Mà muốn phản kháng cũng không xong bởi nhìn sơ qua thì vết thương của Xử Nữ rất nghiêm trọng, và đám người kia quá đông.

    Tất cả diễn ra trong tích tắc. Quá nhanh.

    Quá bất ngờ!

    Dù cho đầu óc có nhanh nhậy thông minh đến đâu cũng khó có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Chỉ rõ được một điều... Nguy hiểm!

    Trong ngục tối.

    - Tính sao giờ?

    Song Tử chống tay lên cằm, băn khoăn nhìn cả nhóm. Ánh mắt cậu rời từ trên người này sang người khác tìm kiếm câu trả lời. Nhưng kết quả chẳng thu được gì.

    - Một lũ vô dụng! Kêu nhảy mà nhảy kiểu gì vậy hả?!

    Ma Kết tức giận, mặt mày thâm trầm, tím ngắt. Hình như bị ảnh hưởng bởi chuyện vừa rồi và chuyện bị nhốt vào ngục khiến cơn giận của cậu bùng phát. Cậu nhìn tất cả những gương mặt chung quanh, phải nói lũ này ngoại trừ ăn với quậy phá ra thì chẳng được cái gì cả.

    - Thôi... đừng nóng. - Nữ Nữ lên tiếng khuyên can sau đó nhìn quanh rồi thắc mắc. - Mà các cậu, thời đại nào rồi sao người ta còn dùng nhà tù kiểu này nhỉ?

    -Tóc tớ dài ra nè! - Nhân Mã vô tư nói một câu chẳng đâu vào đâu.

    Cả bọn nhìn nhau rồi ngớ người ra. Họ nhận ra một điều, tóc ai cũng dài ra. Chuyện này?

    - Ê, hình như lúc nãy mấy tên kia mặc quan phục triều đình thời xưa nhỉ? Mà sao mái tòa tháp vừa rồi dễ thủng vậy?

    Bảo Bình xoa cằm, nói ra suy nghĩ của mình. Lúc nãy cuống quá cả lũ không biết làm gì, giờ nghĩ lại thấy nhiều điểm lạ. Không, phải là rất lạ.

    Cả bọn nhìn nhau rồi quan sát xung quanh, mấy cái miệng cùng thốt lên:

    - Xuyên không?!

    Không thể tin được!

    - Các cậu, chúng ta thiếu người. Thiếu tận sáu người cơ.

    Song Ngư bấy giờ mới lên tiếng. Cô nhóc để ý từ nay cứ thấy lạ, thiếu thiếu hóa ra không thấy mấy người kia.

    - Ừ nhỉ? - Cả bọn nhìn nhau, tính đi tính lại cũng chỉ có sáu người.

    - Nhắc mới nhớ, hình như từ khi bị rơi xuống thì chỉ thấy có mấy người chúng ta. - Song Tử chợt nhớ ra, vội nói.

    Sau đó tất cả cùng im lặng. Dù không ai nói ta nhưng chắc họ đang nghĩ cách tìm mấy người kia. Tại sao khi máy bay nổ lại có chuyện thất lạc cơ chứ? Rắc rối chưa đủ còn cả chuyện này nữa.

    - Các cậu, bộ tính ngồi đây mãi hả?

    Xử Nữ lên tiếng làm cả bọn chú ý.

    - Ừ nhỉ? Sao chúng ta lại ngồi ở cái nơi bẩn thỉu này mà vẫn có thể bình thản nói chuyện được nhỉ?

    Song Tử và Bảo Bình bật dạy, ngạc nhiên nhìn nhau khi cả hai người cùng nói ra một câu.

    - Oái... Oái... Gián!!! Các cậu.

    Song Ngư nhảy dựng lên, vì quá đà nên đầu cô nhóc đập luôn vào thành nhà lao. Cô ôm một cục u to tướng trên đầu mà kêu la cuống quýt chạy ngược chạy xuôi (trong nhà lao). Mặt cô bé xanh phát tội.

    Cuối cùng, Ma Kết bịt tai lại, nhăn mặt nhìn kẻ gây mất trật tự nơi công cộng. Bảo Bình thấy vậy vội vàng kéo Song Ngư ra sau lưng trước khi cơn thịnh nộ của tên kia bùng phát.

    Ai chẳng biết Ma Kết yêu yên lặng và cậu có thâm thù đại hận với những kẻ phá rối yên tĩnh. Nếu không biết dừng đúng lúc thì bạn bè cậu cũng giết.

    Cả bọn sợ hãi nhìn nhau không ai dám lên tiếng bởi tâm trạng của Ma Kết hôm nay không được tốt cho lắm. Nhìn mặt hắn có cảm tưởng như thiên tai chuẩn bị đổ sập xuống. Thật đáng sợ!

    - Các cậu! Sao không phá ngục mà ra. Ngồi đây nhìn nhau bộ không thấy chán à?

    Nhân Mã ngây thơ hỏi, tất cả ánh mắt của mọi người đều tập chung lên người cô. So với tất cả ánh mắt đó, ánh mắt Ma Kết là sặc mùi âm mưu. Cậu dang tay ra vỗ vai Nhân Mã, xoa đầu cô.

    - Tốt! Mãi mới thấy cậu thông minh một lần.

    - Cái gì chứ! Cậu quá đáng vừa... - nhân mã gào lên nhưng bị Ma Kết bịt chặt miệng lại.

    - Cậu im lặng chút thì chết à mà lúc nào cũng oang oang cái miệng vậy hả?

    - Ưm... ưm...

    Nhân Mã ra sức gật đầu để Ma Kết buông tay ra. Nói là bịt miệng nhưng cậu dùng lực làm cằm cô tưởng như sắp gãy đến nơi. Tên độc ác, hình như hắn không biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

    Ma Kết buông tay ra, Xử Nữ tròn mắt hỏi:

    - Thế bao giờ chúng ta hành động?

    - Bây giờ.

    - Thế còn bọn họ thì tính sao? - Bảo Bình.

    - Không liên quan.

    - Tính gì khi ra chưa? - Song Tử.

    - Chưa!

    - Thế chúng ta trốn hả? - Nhân Mã.

    - Ừ!

    - Thế nhưng... - Song Ngư chưa nói hết câu thì Ma Kết quát lên:

    - Đủ rồi! Ai cũng hỏi là sao hả? Tớ có nghe có nghĩ đến điều đó rồi! Các cậu im đi! Tớ chỉ có một cái miệng sao mà trả lời hết được!!!

    Nghe Ma Kết quát mắng mà Song Ngư muốn nổi khùng lên. Hắn thiên vị vừa phải thôi chứ, tất cả mọi người hỏi thì hắn trả lời đến lượt cô thì quát thẳng vào mặt. Tên này quá đáng hết mức.

    - Lúc nãy cậu bảo tớ không được to tiếng nhưng cậu thì đang...

    - Sao hả? - Nhân Mã đang nói thì bị lời của Ma Kết chặn ngang.

    Lúc này cả bọn cùng nuốt nước bọt. Tên Ma Kết nhật định đang giận, phải nói là rất giận. Thật đáng sợ!

    Ma Kết vẫn vác cái bộ mặt trầm trọng đó tới trước cửa nhà lao, một kiếm chém xuống. Mấy thanh gỗ rơi xuống, cậu quay ra:

    - Cho các cậu mấy giây để thoát. Lần này còn sai sót gì thì tớ giết cả lũ.

    Ma Kết thoáng cái đã mất dạng, cả bọn ngu ngơ nhìn nhau rồi sau đó vội chạy theo tên "cầm đầu". Cuối cùng họ cũng đuổi kịp.

    - Ê! Sao lúc nãy bọn mình to tiếng vậy mà không thấy tên lính nào chú ý nhỉ?

    Xử Nữ quan sát xung quanh rồi nêu lên nhận xét.

    - Chắc bọn họ sắp đến rồi đấy!

    Song Ngư vừa lên tiếng, cả bọn quan binh kéo đến. Nghiễm nhiên Song Ngư trở thành "kẻ thù" của cả bọn.

    Song Tử hậm hực:

    - Tại cậu nói nhiều quá đấy! Người đâu mà xui xẻo.

    - Ơ... cậu... Tớ làm cái gì hả? - Song Ngư nhìn Song Tử hậm hực.

    Vừa lúc đó, tất cả binh lính gương cung lên muốn bắn. Số binh lính quá đông, các Sao bị yếu thế. Một lần nữa bị bắt vào ngục.

    Lần này họ canh giữ nghiêm ngặt hơn, chặt chẽ hơn. Mặt ai cũng trầm trọng trên trầm trọng đặc biệt là hắn - cái tên tâm trạng bất ổn từ khi nãy. Chỉ duy nhất có Nhân Mã là có chút phấn khích.

    ___End chương 3___
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/11/15
  11. Ngọc Nhi Tử Băng

    Ngọc Nhi Tử Băng Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 4: Rắc Rối Ập Đến.
    - Thế nào? Có đi không các cậu?

    Cự Giải phấn khởi lặp lại câu hỏi khi không thấy ai trả lời. Thiên Yết trầm ngâm không nói gì. Sư Tử cũng lặng im (trường hợp hiếm lạ). Kim Ngưu vẫn cắm đầu vào ăn. Bạch Dương nhắm mắt lại như đang suy nghĩ, Thiên Bình xoay cái chén trong tay. Mỗi người một việc, ai cũng theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Cự Giải xém chút nữa là bùng lửa giận, cũng may Sư Tử lên tiếng:

    - Tớ nghĩ chúng ta nên đi tìm các cậu ấy. Có gì thì tính sau.

    - Đúng rồi! Chúng ta đi đến thế giới này còn chưa biết có trở lại được hay không, cứ đi tìm các cậu ấy trước rồi tính sau.

    Thiên Bình cố định chén trà trong tay. Ánh mắt cô nhìn tất cả một lượt như muốn thống nhất ý kiến. Thật ra Thiên Bình rất nhớ ba nhỏ kia. Tuy tính cách khác nhau một trời một vực nhưng chẳng biết tại sao họ lại chơi thân với nhau.

    - Cứ tính như vậy trước đi. Chúng ta đi thôi khỏi muộn. - Bạch Dương đứng dậy nói.

    _____O0O_____

    - Ối giời ơi là giời ơi! Thế này là thế nào hả?

    Sư Tử chạy loạn xạ, vừa chạy vừa lấy hai tay ôm đầu, miệng không ngừng kêu trời kêu đất. Điều quan trọng là hình tượng cậu đã sụp đổ không dấu vết.

    - Còn sao nữa, nhất định là lạc rồi. Tớ đói...

    Kim Ngưu la lên, tay xoa bụng. Mặt cô bé nhăn nhó nhìn trời nhìn đất. Đã ba ngày rồi, ba ngày họ bị lạc trong rừng. Khu rừng này giống như một mê cung, chỗ nào cũng như chỗ nào. Cây vừa to vừa "khủng", che hết cả ánh mặt trời, chưa kể rừng cây rậm rạp, không hề phân biệt được phương hướng.

    - Rồi sao? Ai bảo đi vào rừng hả?

    Thiên Yết nổi khùng lên, dậm chân tức giận ngó cả bọn.

    - Cậu chứ ai! Cậu là người đề nghị vào rừng.

    Tất cả chỉ tay vào Thiên Yết. Khuôn mặt ai cũng khó coi, hoặc cũng có thể nói là phờ phạc nhưng không giấu được sự thức giận. Ánh mắt họ nhìn Thiên Yết như muốn ăn tươi nuốt sống.

    - Ơ... hơ... Tớ hả? Là tớ sao? - Thiên Yết chỉ tay vào mình muốn cười cũng không được, muốn khóc cũng chẳng xong.

    Đối diện với ánh mắt của mọi người, cậu cố gắng biện minh:

    - Là tớ nghĩ chúng ta rơi vào rừng nên mới muốn vào rừng tìm thôi...

    Đang nói giữa chừng, Thiên Yết chợt dừng lại nhìn cả bọn.

    - Các cậu không tin tớ?

    - ...

    - Các cậu nhìn tớ bằng ánh mắt đó là ý gì hả?

    -...

    - Sao các cậu không nói?

    -...

    - Này nhá! Kiêu vừa thôi, thằng này là đứa yêu yên lặng, không có hứng nói chuyện với mấy con-ma-lơ-canh đâu!

    Thiên Yết bỗng dưng nổi khùng lên một cách mất kiểm soát. Cũng đúng thôi, bị mọi người ngơ như vậy ai mà không bực. Bấy giờ, Cự Giải mới thở dài:

    - Hiểu lầm rồi! Chính xác là tụi này không còn sức mà nói.

    Coi bộ dạng của cô nhóc Cự Giải tưởng chừng như chỉ gió thổi nhẹ qua cũng đủ ngã. Tình cảnh của mấy người kia cũng không khác là bao. Chỉ có thể diễn tả bằng một từ: thê thảm.

    - Được rồi, đi thôi, tớ cũng muốn thoát khỏi chỗ này. Nhìn mấy cậu... khiếp quá!

    Thiên Yết nhún vai bước về phía trước. Cả nhóm người theo sau, nhìn họ như một nhóm ăn xin ngoài đường vậy.

    Vậy là kết thúc màn độc thoại tự kỉ của Thiên Yết. Tất nhiên với những kẻ đi không nhìn chắc chắn sẽ không có gì "tốt đẹp" hơn thế. Bằng chứng là Thiên Yết đang đi bỗng khựng lại. Cả đám người phía sau đâm đầu vào người cậu. Chưa kịp phản ứng, bỗng từ dưới mặt đất mấy tấm lưới, dây thừng nổi lên tóm gọn cả nhóm người treo ngược lên cây.

    Bạch Dương như bừng tỉnh, cậu quay sang:

    - Thiên Yết, cậu dẫn đường kiểu gì vậy hả?

    - Thì giống các cậu, nhắm mắt mà đi thôi!

    Sự bình thản của Thiên Yết khiến ai nghe xong cũng muốn xẻ cái đầu của cậu ra xem bên trong nó chứa những tạp chất gì mà biến một đứa thông minh, sáng tạo như cậu thành một tên ngu si như vậy, đúng là không còn từ nào để diễn tả.

    - Vậy mà cậu đòi dẫn đường hả?!

    Sư Tử gào lên, muốn phá tấm lưới mà không được. Vũ khí của bọn họ đều bị rơi hết trên mặt đất. Đúng là xui tận mạng.

    - Tớ có nói tớ dẫn đường đâu nhỉ? - Thiên Yết "ngây thơ" hỏi lại, ánh mắt cậu thoáng ý cười.

    - Cậu... quá đáng! - Kim Ngưu vùng vằng quát lên.

    Thiên Bình quan sát xung quanh một lượt, cô e hèm lên tiếng cắt đứt cuộc cãi nhau của mấy tên "không bình thường":

    - Có người kìa!

    Cự Giải quay lại, cô đang định mở miệng nhờ họ giúp thì tên kia đã đi tới và oang oang trước. Câu nói của hắn làm cô sững người:

    - Đại ca! Người ra mà xem này. Lần này chúng ta bắt được nhiều quá cơ, có cả ba mĩ nhân trong chỗ này!

    Cả sáu người khi nghe thấy giọng điệu của tên này ngay lập tức muốn nôn mửa. Nhưng đồng thời họ cũng cân nhắc mình đang ở trong tình huống nào. Bây giờ sức họ không thể địch nổi mấy tên này, chưa kể vũ khí rơi hết bên dưới.

    Một tên to con đi tới, cả người hắn có vẻ béo. Khuôn mặt thì như cái... bánh bao. Đôi mắt híp lại, nhỏ như que tăm, nhìn cực kì gian xảo. A Đại đưa mắt nhìn sáu người đang lơ lửng trên cành cây kia rồi cười lớn hạ lệnh cho đàn em:

    - Hé hé... lục soát tiền trên người chúng, sau đó... - Hắn hất hàm ra hiệu cho đàn em. - Bắt đứa này, những đứa còn lại giết không tha.

    - Vâng ạ! - Bọn đàn em bắt đầu làm việc.

    Sau khi thu được món tiền "kếch xù" của các bạn Sao (do cũng ăn cướp mà ra). Mấy tên tay sai làm theo lời chỉ thị của A Đại - kẻ được gọi là đại ca. Thiên Bình, Cự Giải, Kim Ngưu bị bọn chúng dẫn đi. Thiên Bình có phản kháng nhưng sức cô quá yếu lên bị đánh ngất, hai người la hét nhưng đều vô dụng. Ba người còn lại là Bạch Dương, Sư Tử, Thiên Yết nhíu mày, mặt nhăn nhó. Họ cảm thấy khó chịu, cố gắng mở mắt ra nhưng mí mắt không chịu nghe lời... cứ như vậy, họ bị ăn mấy kiếm của bọn đạo tặc vào bụng và gục xuống.

    Giữa trưa, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua khe lá, chiếu lên mấy người đang nằm trên vũng máu khô.

    Thiên Yết khẽ cử động rồi ngồi dậy. Cậu lấy tay xoa đầu rồi nhìn xung quanh. Ngay sau khi nhớ ra việc gì vội vàng quay ra, đánh thức Bạch Dương và Sư Tử.

    Không có dấu hiệu tỉnh?

    Chẳng lẽ đã chết?

    Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu của Thiên Yết, cậu vội vàng lay mạnh hai người bạn của mình. Bạn bè của cậu, không được chết.

    Lay không được, Thiên Yết chuyển qua dùng bạo lực. Trực tiếp dang tay tát Sư Tử là người gần cậu nhất.
    Tát cái thứ nhất. Không có gì thay đổi.

    Tát cái thứ hai. Vẫn không nhúc nhích.

    Tát cái thứ ba. Lần này, cậu có dụng lực làm cho mặt Sư Tử in luôn dấu tay của cậu. Nhưng vẫn không hề chuyển biến.

    Tức quá, cậu giương tay lên cao quyết định tát mạnh hơn lần trước, thậm chí là đấm. Chỉ cần họ tỉnh lại thì việc gì cậu cũng có thể làm.

    Tay vừa vung lên thì Sư Tử bỗng nhiên mở mắt. Cậu ta bật dậy như một cái lò xo nhìn ngó chung quanh rồi đưa tay lên miệng vô duyên mà ngáp.

    - Thiên Yết! Sao vậy? Để tớ ngủ chút nữa thì chết à?

    Mặt Thiên Yết đen lại. Trong lòng không ngừng rủa Sư Tử. Rõ ràng Sư Tử không tỉnh thì có khả năng cậu sẽ chết thật vậy mà làm như không sao cả còn nói được vậy.
    - A!!! - Sư Tử hét lên, chỉ thẳng vào mặt Thiên Yết mắng. - Cậu, cái đồ vũ phu. Ai cho cậu tát tớ hả? Có biết mặt tớ trân quý như vàng ngọc không hả? Trời ơi, còn đâu vẻ đẹp trai nữa chứ! Thiên Yết ơi là Thiên Yết ơi!

    Sư Tử bày ra vẻ mặt đau khổ đồng thời kêu lên như cháy nhà. Rất may, phải nói là cực kì may khi Bạch Dương bị đánh thức bởi tiếng kêu của Sư Tử. Chỉ cần Bạch Dương tỉnh muộn một chút nữa chắc chắn giữa Sư Tử và Thiên Yết sẽ xảy ra đánh nhau.

    Lí do của Thiên Yết: Mất trật tự.

    Lí do của Sư Tử: Mất vẻ đẹp trai.

    Ai da, là hai lí do cực kì... vĩ đại nhưng vì Bạch Dương tỉnh lại lên tạm thời nó xịt luôn thành khói.

    - Cậu tỉnh lại rồi, không sao chứ?

    Thiên Yết quan tâm hỏi, cậu định đứng dậy thì một trận đau nhức truyền tới. Thiên Yết nhăn mày, bụng cậu bị chém một vết khá lớn, máu không ngừng chảy ra. Hai người kia tình cảnh cũng không khác là bao. Hừ... dám chém cậu? Nếu không phải lúc đó không có các bạn đều nằm trong tay bọn chúng thì chắc chắn lũ đó sẽ chết với cậu.

    Bạch Dương lắc đầu với câu hỏi của Thiên Yết, cậu cúi đầu nhìn vết thương ở trên bụng mình. Sau một lúc nghĩ ngợi, Bạch Dương lấy tay xoa vết thương trước con mắt ngạc nhiên của Sư Tử và Thiên Yết. Dưới lực của bàn tay, vết thương trên bụng Bạch Dương lại càng chảy ra nhiều máu. Máu chảy xuống, có chút dính dính, hơi ấm áp và mùi tanh đặc trưng. Thiên Yết đánh vào tay Bạch Dương khiến cậu giật mình ngẩng đầu lên. Thiên Yết trừng mắt:

    - Nghịch dại vậy? Muốn chết sớm hả?

    - Tại thấy nó hay hay. - Bạch Dương thành thật trả lời khiến hai người kia muốn bất tỉnh.

    Sư Tử kéo áo Thiên Yết, nhìn Bạch Dương bằng ánh mắt kì dị:

    - Có vẻ cậu lây bệnh của Bảo Bình. Tên khùng!

    - Ơ... tớ... - Bạch Dương muốn thanh minh nhưng bị Thiên Yết cắt ngang:

    - Tớ thông cảm cho cậu.

    - Nhưng mà tớ... - Bạch Dương vẫn cố thanh minh và lần này là Sư Tử cắt ngang:

    - Được rồi, cậu bị khùng Bạch Dương à. Bây giờ với cơ thể như vậy mà hai cậu còn tâm trí cãi nhau à?

    Lời nói của Sư Tử rất có hiệu nghiệm. Họ vội vàng đi thay quần áo và xử lí vết thương. Cũng may bọn đạo tặc khi nãy ra tay nhẹ nhưng rồi chúng sẽ phải hối hận vì chuyện này. Dám động vào người tụi này, chỉ có xuống Diêm Vương mà ngủ.

    Nhặt thanh kiếm dưới đất lên, Bạch Dương giật mình:

    - Ba bà chằn đâu?

    - Bị bắt rồi. - Thiên Yết bình thản.

    - Chúng ta đi cứu...

    - Khoan!

    Sư Tử cắt ngang lời Bạch Dương, cậu nhìn hai người kia bằng ánh mắt nghiêm nghị lạ thường:

    - Bọn họ lo sau. Giờ chúng ta đi kiếm cái gì ăn đã.


    Lí do vớ vẩn như vậy nhưng điều ngạc nhiên là Thiên Yết gật đầu:

    - Ok.

    Bạch Dương giơ ngón tay cái lên:

    - Câu nói hay nhất trong ngày.

    - Ý gì hả? - Sư Tử nổi khùng.

    - Là khen đó, đi thôi.

    Thiên Yết cố gắng nhịn cười rồi đẩy hai cậu bạn đi. Nếu không giảng hòa nhanh thì sợ rằng với ánh mắt khiêu khích của Bạch Dương, Sư Tử đã lao vào đánh từ lâu.

    Dù sao bọn họ cũng đang đói, ăn là nhất!

    Ba người đi tìm nguồn nước trước tiên. Họ nhanh chóng tìm được một con suối và quyết định bắt cá. Chẳng biết tại sao mà sau khi rời khỏi ba bà chằn kia thì họ cực kì may mắn. Lúc đi cùng họ, đừng nói một con suối, ngay cả một con vật hay cỏ dại cũng không thấy mà ăn.

    - Ê Bạch Dương, chỗ cậu sao rồi?

    Sư Tử mất kiên nhẫn vừa hỏi vừa chém lia lịa xuống dước nước.

    Bạch Dương nhanh chóng thở dài:

    - Chẳng hiểu sao lũ cá nhìn thấy tớ là chạy biến không dấu vết.

    Thực ra cậu nói với Sư Tử như vậy đã là che dấu sự tình bên trong, vừa rồi vì đuổi một con cá cậu suýt trượt chân ngã xuống nước. Vấn đề này mà nói ra chả khác nào trò cười, thật sự rất mất mặt!

    - Ui... tớ xiên mãi không được, tụi nó chết ngay dưới đó, bẩn kinh khủng.

    Sư Tử dậm chân chỉ vào con suối. Những nơi cậu đi qua nước đều loang lổ màu đỏ. Đúng là không thể làm gì hơn nữa.

    - Cậu tưởng mỗi cậu thế hả?

    Giọng Thiên Yết vang lên cực kì bực bội. Bạch Dương và Sư Tử nghe thấy đồng thời nhìn sang chỗ Thiên Yết. Thiên Yết xiên được rất nhiều cá nhưng có điều con nào con đấy đều bị phanh thây thành trăm mảnh. Kĩ thuật của Thiên Yết cũng rất suất sắc đi nhưng nát vụn như vậy còn ăn uống gì được nữa?

    Ba thằng con trai nhăn nhó nhìn nhau không biết làm gì hơn.

    - Thôi, chúng ta đi kiếm cái khác ăn đi. Có lẽ mình không có duyên với cá.

    Bạch Dương chép miệng nhìn con suối trước mặt. Lời của cậu được cả Thiên Yết và Sư Tử đồng ý. Thôi thì đang đói, phải lết xác mà đi vậy. Tất cả vì nghĩa vụ ăn cao cả.
    ...

    Lần thứ nhất, ba người kiếm được một con gà rừng. Sau khi có lửa cả ba nhìn nhau không biết làm gì nữa. Thiên Yết nhìn con gà từ đầu tới chân rồi vung kiếm lên chém một nhát đứt lìa đầu con gà. Sư Tử nhìn con gà tàn tật một lúc sau đó túm lấy cho vào lửa.

    Ít phút sau. Con gà thành cục than.

    - Chắc nó nhỏ quá lên thành như vậy. - Bạch Dương ra vẻ hiểu biết nói.

    - Nhưng ở nhà hàng người ta còn nướng cả thịt chim sao vẫn được?

    Sư Tử dùng que đẩy con gà tròn mắt khó hiểu.

    - Chắc người ta cho thuốc vào, thôi đi kiếm con khác vậy.

    Thiên Yết giẫm nát con gà rồi hất cằm kêu hai người kia đi.

    Lần thứ hai, cách 3 giờ sau ba người mang về một con hổ. Mặt ai cũng xanh mét, tím tái cho thấy họ đã vận động mạnh dẫn đến vết thương có vấn đề nhưng có vẻ ai cũng mừng rỡ với thành quả của mình.

    - Giờ làm sao? - Sư Tử đá con hổ đang thoi thóp hỏi.

    - Chắc vặt lông. - Bạch Dương đoán.

    Sư Tử tiếp tục hỏi:

    - Sao nữa?

    - Chắc là vứt đi. - Thiên Yết nói một cậu khiến hai người kia muốn đập đầu xuống đất.

    Mặc dù không nghe theo lời Thiên Yết vứt con hổ ngay đi nhưng kết quả sau một hồi lăn lộn con hổ cũng chẳng thể ăn được. Trời đã bắt đầu tối, mặt ai cũng nhăn nhó. Bạch Dương nảy ra đề nghị:

    - Hay ta ăn quả dại vậy?

    - Nhưng... - Sư Tử ấp úng, quả dại làm sao mà ăn được.

    - Giờ muốn ăn hay chết đói?

    Thiên Yết chìa ra mấy quả dại nhìn Sư Tử bằng ánh mắt khó chịu. Cậu cũng đâu muốn ăn vậy mà làm như mỗi mình cậu ta không thích.

    Ba người nhìn nhau rồi bỏ mấy quả kia vào miệng. Cuối cùng sau một hồi ngậm đắng nuốt cay ba người cũng ăn xong. Quả dại vừa chát lại vừa cứng ăn vào đúng là kinh dị. Nếu không phải vì bảo toàn mạng sống và sức lực thì họ không bao giờ động tới.

    - Giờ chúng ta đi cứu mấy bà chằn chứ? - Bạch Dương thu dọn đao kiếm nhìn hai người kia.

    - Ngủ đã rồi tính sau. - Thiên Yết lạnh lùng buông một câu rồi ngả người cuống ngủ.

    Sư Tử nhìn Bạch Dương rồi quyết định đi ngủ. Dù sao ở nhóm kia có Thiên Bình hơn nữa mạng ai người ấy lo, lo chưa xong mình lấy đâu lo cho người khác.
    ___End chương 4___
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/12/15
  12. Kima JinL

    Kima JinL Cây bút tích cực
    • 13/23

    Viết từng chương như này cũng có lợi mà có hại, nên chú ý kẻo bị nhầm.
     
  13. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Tại sao lại bị nhầm vậy bạn?
     
  14. Kima JinL

    Kima JinL Cây bút tích cực
    • 13/23

    Nếu không chú ý kĩ sẽ dễ bị nhầm các tình tiết ở nhóm này sang nhóm khác (cái này dễ bị nhầm nhất) nữa là theo những chương đã đăng thì cứ cách một chương mới tiếp nối tình tiết của nhóm đó thì dễ dẫn đến cảm giác bị quên.
    P/s: Nhân tiện hỏi chương 5 chưa xong ạ? Khá lâu rồi không thấy đăng.
     
    Ảo Ảnh Phong Vô Lãnh thích bài này.
  15. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    À không, xong lâu rồi nhưng chưa có thời gian đăng thôi. Mình viết xong chương 9 rồi!
    Cảm ơn đã nhắc nhở!
     
  16. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Chương 5: Thảm Họa.

    - Ối trời ơi là trời ơi! Sao số tôi lại khổ thế này chứ?!

    Song Tử đang kêu la trong ngục tối khiến các bạn sao mất bình tĩnh. Cậu than trời trách đất vì mất tự do trong một nơi ổ chuột hôi hám, bẩn thỉu. Song Ngư thở dài vẻ bi thảm:

    - Hic. Vừa mới được tự do một chút lại bị nhốt lại. Thảm quá!

    Mọi người đều im lặng một vẻ trầm mặc chỉ riêng Nhân Mã không biết uống lộn thuốc gì mà chạy lung tung, phấn khích quá đà cười đến nỗi ngoác miệng ra. Cô vừa nhảy nhót vừa la hét:

    - Trời ơi, đây là mọi thứ của ngày xưa. Em của ngày xưa đây, yêu quá. Tuyệt vời ông mặt trời.

    Cô nhóc nghịch ngợm cứ như vậy không ngừng nghỉ. Chắc chắn rằng ngoại trừ cô nhóc ra không tìm được một người thứ hai nào như thế, đã bị bắt nhốt ngục còn sức mà la hét sung sướng, chân tay vận động liên tục không biết mệt là gì. Khung cảnh nhàm chán cực độ cho đến khi Xử Nữ mất hết kiên nhẫn. Cô đứng dậy, kéo tay Nhân Mã đồng thời cốc cho cô nàng một phát đau điếng vào đầu:

    - Im lặng chút coi, cậu hành hạ cái lỗ tai mọi người chưa đủ hả? - Mặt cô đằng đằng sát khí.

    Ánh mắt Xử Nữ hiện lên sự tức giận tột đỉnh. Nụ cười trên mặt Nhân Mã đông cứng lại, cô nuốt nước bọt, mặt xanh mét lại lắp bắp mãi mới được một câu:

    - Hơ hơ... Vui... mà.

    Ba giây tĩnh lặng đến ngột ngạt. Bảo Bình liếc mắt chán nản lên tiếng:

    - Các cậu... sau một ngày làm việc mệt nhọc, tớ thấy một điều là...

    Cả nhóm ngơ ngác nhìn nhau rồi quay sang Bảo Bình đồng thanh:

    - Điều gì? Nói.

    - Một điều rất quan trọng mà chúng ta đã bỏ quên.

    Bảo Bình làm ra vẻ trầm trọng nói. Cả bọn ghét cay ghét đắng cái kiểu nói dài dòng mà chẳng đâu vào đâu của Bảo Bình. Mà hình như có "thần giao cách cảm" cả lũ bất ngờ hét toáng lên:

    - Thế rốt cuộc là chuyện gì hả? Nói nhanh lên!

    - Tớ... - Trước cơn thịnh nộ của cả nhóm, Bảo Bình ấp úng. - Tớ cảm thấy đói.

    Cả bọn đang chăm chú nghe chỉ muốn té ngửa với câu nói của Bảo Bình. Ma Kết đang tức giận vì không thoát ra được, túm cổ áo Bảo Bình quát lên không hề nhân nhượng:

    - Có thế thôi mà cậu cũng nói được hả? Giờ là lúc nào mà cậu còn tâm trạng đói no nữa hả? Cậu có biết rằng cậu luôn làm mọi người bực tức không? Cậu có biết mọi người đang khó chịu không hả? - Ma Kết hét lớn như muốn thủng lỗ tai Bảo Bình. Một cách bất ngờ, cậu hạ giọng thật nhỏ xuống. - Và... tớ cũng rất đói.

    Cả nhóm suýt té ngửa lần thứ hai. Cứ tưởng Ma Kết thế nào không ngờ cuối cùng cũng nói câu đó. Nhưng có vẻ câu nói của Ma Kết cũng đúng. Cả bọn bắt tay vào "sự nghiệp vĩ đại" là than thở câu: "Đói quá!"

    Không khí trong nhà lao trái ngược hoàn toàn với bên ngoài. Mấy tên cai ngục đang ăn nhậu gần đó, mùi thơm của thịt nướng, của rượu tấn công mạnh vào giác quan của các bạn Sao. Thật đúng là cực hình. Nhưng có tên còn chán sống, hắn cầm cái đùi gà vừa to vừa thơm bước tới chỗ nhà lao. Có vẻ tên này đang say rượu nên không nhận thức được hành động của mình, vừa cười vừa nói:

    - Này... hí hí. Mấy tên nhóc có muốn ăn không?

    Hắn vừa nói vừa đưa cái đùi gà lên miệng cắn một miếng thật to. Nước miếng của hắn cũng chảy xuống dính trên đùi gà. Xử Nữ thấy cảnh này lập tức buồn nôn quát lên:

    - Eo ơi... Kinh tởm! - Cô đồng thời lùi ra sau, rùng mình không thèm nhìn nữa.

    Trong tất cả các bạn của mình. Ma Kết là người đứng gần tên cai ngục kia nhất, đến cả Xử Nữ còn bày ra vẻ kinh tởm thì nói gì đến cậu. Đôi mắt Ma Kết sâu không thấy đáy, cậu nhìn tên đứng trước mặt mình như muốn băm xẻ hắn ra làm nghìn mảnh. Nhân Mã biết ý, cô lục người lôi ra con dao găm rồi ném cho Ma Kết. Tên cai ngục không biết rằng mình đang cận kề cái chết, vẫn tiếp tục cười nói:

    - Sao hả nhóc con? Đói không cưng? Đói lắm phải không? Quỳ dập đầu trước ta đi rồi ta cho ăn.

    Ngay khi tên cai ngục nói xong cả bọn hít vào một hơi thật sâu. Đùa à? Kẻ dám nói lời này với Ma Kết cho đến nay đã xuống chơi với Diêm Vương từ lâu rồi. Không ngờ vẫn còn một tên chán sống đến mức độ này. Nếu có thể họ sẽ đưa ra lời khuyên với tên cai ngục rằng: "Thà tự tử còn hơn rơi vào tay Ma Kết." Nhưng rất tiếc họ ghét cay ghét đắng tên trước mặt nên để Ma Kết toàn quyền xử lí.

    - Ông có biết ông còn sống được bao lâu nữa không? - Ma Kết xoay con dao trên tay cười nguy hiểm.

    - Ha ha... nhóc con nghĩ mình là ai? Ta sống bất tử, thọ ngang trời...

    Xoẹt! Phụt...

    Câu nói còn dang dở thì chủ nhân của nó đã vĩnh viễn về với trời đất. Chỉ một tiếng động nhẹ vang lên, con dao nhỏ đã lấy đi tính mạng của một người đàn ông không thiết sống. Ma Kết mặt lạnh tanh cắm thẳng con dao vào đôi mắt đang trợn ngược của người đàn ông. Mặt cậu bị máu bắn lên trông thật ghê rợn.

    - Rất tiếc thưa ông. Cuộc sống của ông phải chấm dứt tại đây rồi. - Ma Kết nhìn cái xác không hồn cười đểu giả.

    Cả nhóm (trừ Ma Kết) chứng kiến cạnh tượng kinh hoàng trợn mắt co dúm hết lại với nhau không dám động đậy. Tất cả nhìn tên lính canh tội nghiệp, tự nhiên lại dẫn xác tìm đến cái chết. Lại đen đủi thế nào rơi vào tay Ma Kết.

    Ma Kết rất tàn nhẫn, người ta đã chết vẫn không tha. Bất chợt, cậu quay sang nhìn các bạn mình. Vẫn ánh mắt chết người ấy, cả bọn giật mình thót tim. Cậu nhìn Xử Nữ, cô giật mình run sợ:

    - Đừng.... đừng mà, tớ có làm gì đâu... cậu đừng nhìn tớ bằng ánh mắt đấy!

    Cả bọn toát mồ hôi hột. Xử Nữ giọng run run, tay nắm chặt lấy mọi người. Ma Kết khẽ cười, một nụ cười không bình thường chút nào.

    - Cậu đưa tớ lọ axit đặc đi, nhớ nha, càng đặc càng tốt.

    - Hả??? Cậu định làm gì? - Xử Nữ trấn an được tinh thần sau câu nói thản nhiên của Ma Kết.

    - Cậu đưa đây lẹ lên! Lằng nhằng quá. - Ma Kết chợt đổi giọng làm cho Xử Nữ giật mình theo.

    - Cậu cẩn thận nhá! Axit này đặc lắm đấy. - Xử Nữ giọng quan tâm đưa lọ axit cho Ma Kết.

    Ma Kết cười - một nụ cười nửa miệng khiến người khác lạnh sống lưng.

    - Cậu yên tâm!

    Phực!

    Nút chai vừa được mở ra, cả bọn lùi lại, Song Ngư mặt tái mét ôm chặt cánh tay của Bảo Bình:

    - Lẽ... lẽ nào cậu... cậu ấy định giết chúng ta sao?

    Bảo Bình nhanh chóng bịt chặt miệng Song Ngư lại, ánh mắt nhìn cô nàng ra hiệu kêu cô nàng im lặng. Có thể Ma Kết không giết bọn họ nhưng Song Ngư nói như vậy cũng có thể cậu ta ra tay. Ai mà biết trước được tương lai chứ.

    Róc rách... róc rách... róc rách...

    Cả nhóm trợn trừng mắt chứng kiến cái xác không đầu đang phồng rộp lên những vết bỏng do axit tạo ra, lở loét một cách kinh khủng. Nhân Mã, Song Ngư - hai cô nàng yếu tim nhất bọn - hét lên:

    - Á Ma Kết... cậu... cậu!

    Ma Kết vẫn điềm nhiên nhìn cái xác lở loét dưới sàn đang biến dạng đến nỗi không thể tả được sự kinh dị của nó. Cậu lấy làm thích thú và cứ "nghịch" cho đến khi cái xác không còn ra hình thù gì nữa.

    Cả nhóm trợn tròn mắt trước hành động "quái dị" do một tên máu lạnh ác độc làm ra. Có thể nói giờ đây, cậu ta không còn là người nữa mà là một con quỷ khát máu! Điều này có thể chứng minh cho cậu nói "Khi lòng tự trọng của một con người bị xúc phạm thì điều gì, cho dù có kinh khủng đến đâu họ cũng có thể làm được." Không kể rằng hắn ta - Ma Kết - lại là một con người máu lạnh, lạnh từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài thì chuyện này xảy ra cũng bình thường thôi.

    Ma Kết bỗng lên tiếng trong không gian sặc mùi sát khí:

    - Các cậu có chơi không? - Ma Kết cười gian xảo.

    - Thôi... thôi khỏi! - Năm người sợ sệt ấp úng.

    Họ không ngờ tên Ma Kết này lại có trái tim "ấm áp", "lương thiện" đến cái mức như vậy. Trách cũng phải trách tên lính kia, tự nhiên "ăn no dửng mỡ" dây đến "nó" làm chi rồi giờ lại thành ra thế này. Ma không ra ma, quỷ không ra quỷ, con người lại càng không, phải nói rằng không ra một cái gì cả. Tội nghiệp gã đàn ông xấu số.

    Không gian tĩnh lặng bao trùm khắp gian phòng bé nhỏ, chật hẹp, hôi hám (theo như lời Song Tử nói). Không ai nói gì, chỉ biết nhìn nhau rồi im lặng, im lặng đến phát sợ. Cứ thế, cứ thế. Thời gian cứ thế trôi qua. 11 giờ, 12 giờ...

    Ma Kết sau khi xác định chính xác bây giờ là 12 giờ nhờ ánh trắng chiếu qua cửa sổ phòng giam (Ngự Miêu: Dân giang hồ chuyên nghiệp mà, kinh nghiệm cả đấy! ^^). Cậu khẽ mỉm cười đắc ý:

    - Tới giờ rồi! Các cậu chuẩn bị, chúng ta sẽ đào ngục.

    Cả nhóm ngơ ngác nhìn nhau chưa hiểu chuyện gì, cậu lại nói tiếp:

    - Tớ sẽ phá bức tường này và chúng ta chỉ có 3 giây để thoát. Nhớ, 3 giây thôi đấy!

    Nói xong, không để cả nhóm có thời gian "nhai" hết câu nói, cậu đưa hay tay chạm vào bức tường dùng lực.

    UỲNH...

    Một tiếng động lớn vừa vang lên, cả bức tường đổ sập xuống ngon lành như người ta phá một lâu đài cát vậy. Nội công của tên này thật "khủng". Cả bọn lớ ngớ chạy ra. Họ chạy qua đám lính uống rượu say thì Xử Nữ dừng lại, cô lôi trong người ra một chiếc găng tay rồi chọn những chiếc đùi gà thơm nhất, ngon nhất, sạch sẽ nhất chia cho cả bọn ăn đỡ đói. Xử Nữ vốn mắc bệnh sạch sẽ, cô mà đã chọn đồ ăn thì tất cả mọi người đều tin tưởng về chất lượng của nó. Vậy là sáu người vừa đi vừa ăn đùi gà, khung cảnh kì dị không biết phải nói sao.
    Tất cả các binh tướng chạy ồ ạt vào một cách nhanh nhất có thể. Nhưng khi đến nơi họ chẳng thấy bóng dáng của một-con-ma nào cả mà thay vào đó là một lỗ thủng lớn trên tường. Hình như còn chưa đủ huy hoàng, trên bức tường còn có một cái mặt cười lè lười lêu lêu. Hình vẽ này còn tệ hơn cả trẻ con lên ba vẽ, méo mó mà nguệch ngoạc, xấu kinh khủng!

    Được tin những tù nhân lại tiếp tục phá ngục đào tẩu. Lệnh từ hoàng đế ban xuống, bằng mọi giá phải tìm và tiêu diệt những kẻ đã chạy thoát. Lệnh vừa ban ra, một con dao nhỏ lao thẳng vào chính điện, cắm ngay vào ghế ngồi của vua. Một lời khiêu khích trong im lặng. Tên vua càng tức hơn, hắn đập bàn hạ lệnh tất cả cấm vệ quân phải tiêu diệt bằng được kẻ trốn thoát. Nước của hắn đứng đầu trong tất cả các nước vậy mà bị mấy tên nhóc con khinh thường, mối nhục này không thể bỏ qua!

    Cấm vệ quân được điều động đi lại lùng sục trong đêm tối chỉ để truy bắt sáu bạn Sao. Cùng lúc đó, các tin tức từ mọi phía trong cung đều báo về phía tên hoàng thượng.

    Trong cung giờ là một mảng hỗn loạn. Ngự hoa viên cây cối, hoa lá bị giẫm nát không thương tiếc, ngay cả đất cũng bị đào xới lên. Các cung điện lớn và quan trọng đều bị sụp đổ hoặc bốc cháy trở nên tan hoang. Ngay cả hồ sen nuôi cá cảnh, nơi Thái hậu thích nhất, đẹp như tiên cảnh cũng không được nguyên vẹn. Cá chết nổi hết một lượt, con nào con đấy đều bốc mùi ôi thối. Đâu đâu trong cung cũng có những vết đao kiếm, những vết máu, những dấu hiệu của sự đổ vỡ,... Trong cung đâu đâu cũng thấy bóng người chạy đi dập lửa, tiếng la hét, tiếng kêu cứu inh tai nhức óc.

    Trước cảnh tượng đậm chất "kinh dị" như thế, vẫn có mấy tên điềm nhiên ngồi... cười. Đặc biệt phải nhắc đến Ma Kết, có lẽ sau khi phá hủy chán chê mọi thứ tâm trạng đã tốt hơn nhiều. Vết thương trên tay Xử Nữ cũng được cẩn thận xử lí. Bỗng nhiên Ma Kết liếc nhìn bằng ánh mắt sắc lạnh. Cậu mở miệng nói:

    - Chúng ta có khách rồi các cậu. Chủ nhà đến đòi nợ mấy cậu kìa!

    - Í... - Nhân Mã đưa tay ôm chặt đống tiền vàng vừa "chôm" được trong kho của tên vua, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh. - Tiền của tớ chứ, "hắn" không được đòi đâu.

    Xử Nữ thấy cảnh này thì hít sâu vào một hơi để điều chỉnh tâm trạng, cô nghiến răng mà nói:

    - Đồ mê tiền. "Hắn" đòi chúng ta mạng sống! - Cô quay ra những người còn lại. - Các cậu chuẩn bị vũ khí đối phó địch.

    Tất cả đều cầm vũ khí trên tay, nhưng mặt lại quay ra bàn chuyện đâu đâu. Ma Kết nhìn các bạn một lượt rồi quát lạnh:

    - Xếp theo đội hình chiến đấu cái coi.

    Cả lũ ngơ ngác nhìn nhau rồi nhìn lại Ma Kết. Đội hình gì nhỉ? Thấy ánh mắt các bạn, Ma Kết nói:

    - Xếp bừa đi!

    Phải thừa nhận một điều, những câu Ma Kết nói ra dù có nội dung bình dị đến đâu cũng trở thành một con dao khiến người ta thót tim. Cả lũ nhanh chóng xếp hàng xen kẽ, một người tấn công, một người phòng thủ. Riêng có một đôi vẫn đang tranh cãi, không ai khác đó là Nhân Mã và... Song Tử.

    - Cậu phòng thủ, tớ tấn công. - Nhân Mã lặp lại câu nói.

    - Cậu là con gái, phải phòng thủ để tớ tấn công. - Song Tử nhanh chóng phản bác lại.

    - Cậu mới là người phòng thủ. - Nhân Mã nhảy dựng lên bất bình.

    - Tớ phải là người tấn công.- Song Tử đâu phải dạng vừa.

    Họ cứ cãi nhau chỉ vì một việc không đâu vào đâu. Một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện đang dần tiếp cận bọn họ. Lưỡi kiếm sáng bóng lao vút trong không khí.

    - Cẩn thẩn, các cậu.

    Bảo Bình nhanh chóng đẩy các bạn ra rồi vung đao lên đỡ. Lưỡi kiếm kia lại chuyển hướng lần lượt sang những người còn lại. Quá nhanh, quá sắc bén, cả bọn luống cuống chống đỡ không kịp xoay chuyển tình hình. Nếu tình hình cứ thế này kéo dài, chắc chắn không có lợi! Ma Kết bắt đầu dốc toàn lực tấn công, về phần phòng thủ để lại cho các bạn cậu lo liệu.

    Nhờ có Ma Kết chống đỡ, cái lũ kia lại ăn không làm gì mà lo tám chuyện.

    Xử Nữ xoa cằm (nhẵn bóng không một cọng râu) nhìn kẻ đang giao chiến với Ma Kết. Trầm ngâm suy nghĩ một hồi, cô quay ra các bạn:

    - Hình như đây là tên quốc vương. Các cậu nghĩ đúng không?

    Mấy người kia theo lời Xử Nữ cũng nhìn về phía kia. Sau hồi lâu, mấy đứa nhóc con bất bình la lên:

    - Bọn tớ đâu có biết đâu mà cậu hỏi chứ!

    Nhìn mấy người kia như vậy, Xử Nữ chẳng biết phải làm gì. Bỗng nhiên, Bảo Bình vỗ hai tay vào nhau vang lên tiếng "đét" sau đó cậu cúi người xuống xoa hai tay đau nhưng miệng liến thoắng:

    - Các cậu đúng là... Đây chính là hoàng thượng hay quốc vương đó!

    Song Tử nhìn Bảo Bình rồi nhìn về một vùng trời đang bị lửa thiêu đốt sáng loáng mà lẩm bẩm:

    - Ô thế là tụi mình vừa đốt nhà hắn à?

    Theo sau câu nói của Song Tử là tiếng cười của Nhân Mã và Song Ngư. Hóa ra bọn họ vừa mới đốt nhà của tên to nhất đất nước, thật sự là vui mừng và kích thích. Một bên Ma Kết thấy cảnh tụi bạn nhàn nhã cười đùa thì quát lên:

    - Còn không ra giúp thằng này một tay hả?

    Mắt Ma Kết vằn lên tia tức giận vừa đánh vừa lườm nguýt tụi bạn. Không lâu sau, cả đống cấm vệ quân đã lao đến chỗ này, đao kiếm đồng loạt chĩa về phía sáu bạn Sao. Song Tử cố gắng giữ bình tĩnh mà hét lên:

    - Tên Ma Kết kia, cậu để tụi này bình yên một chút thì chết à mà nói xui vậy hả?

    Ma Kết hầm hừ:

    - Ừ. Chết, chết tớ đấy!

    Ớn lạnh! Sau câu nói của Ma Kết thì thanh kiếm của tên quốc vương đã kề sát cổ cậu. Sự lạnh lẽo của kim loại ngấm vào sâu trong da thịt. Tứ Minh giữ thanh kiếm trên cổ Ma Kết mà cười lạnh:

    - Bọn nhóc miệng hôi sữa mà cũng dám đến cung điện của ta quậy phá. Ngày này năm sau chắc chắn là ngày giỗ của các ngươi.

    Nhân Mã một bên nuốt nước bọt sợ hãi lẩm bẩm:

    - Tên này sao đen nhỉ? Vừa nói chết là chết ngay.

    Năm người thất thần nhìn Ma Kết không chớp mắt. Họ chẳng biết phải làm gì bây giờ trong khi Ma Kết bị đao kề cổ. Bỗng nhiên, giọng Song Ngư lanh lảnh vang lên:

    - Các cậu, đi thôi, đi thôi. Tên đầu sỏ gây ra chuyện này bị bắt rồi. Chúng ta đi thôi.

    Tất cả ánh mắt dồn về phía Song Ngư. Ma Kết không tin nổi mà lên tiếng:

    - Cậu... bạn bè thế hả?

    Song Ngư nhìn Ma Kết hất cằm lên mặt:

    - Tụi này làm bạn với cậu khi nào hả? - Song Ngư quay sang các bạn chớp mắt. - Các cậu có quen hắn không?

    - Không! - Xử Nữ lắc đàu phũ phàng.

    - Không thể có chuyện đó. - Song Tử cười tươi.

    - Làm sao tớ có thể làm bạn với hắn chứ? - Bảo Bình quay đầu đi.

    Song Ngư cười tươi sáng lạn quay sang hỏi Nhân Mã:

    - Còn cậu? Quen hắn chứ?

    - Tớ thấy... hắn quen quen. - Nhân Mã nhíu mày lại rồi cười rạng rỡ như mặt trời. - Nhưng mà hình như chưa gặp bao giờ.

    Song Ngư nhìn Nhân Mã cười rồi quay sang Ma Kết:

    - Đó, tụi này đâu có quen cậu đâu.

    Theo câu nói của Song Ngư là cái gật đầu chắc chắn của cả bọn. Song Tử hất mái tóc của mình lên kiêu ngạo:

    - Làm sao mình, một con người cốt cách thanh cao, nhân tài sáng lạn lại có thể quen với một kẻ phàm phu tục tử như hắn chứ.

    Song Tử hất tóc nhưng giờ đây tóc cậu quá dài để có thể hất như trước kia. Cậu hất mãi không hết tóc quyết định bỏ luôn phi vụ "hất tóc". Bảo Bình đẩy Song Tử, vỗ ngực:

    - Mỗi cậu là thanh cao, là nhân tài chắc. Tớ đây nè.

    - Tớ nữa. - Những người còn lại lập tức nhao nhao hết lên.

    - Ừ. Ý tớ là bọn mình đều là những đứa con trời sinh, sao có thể quen hạng tầm thường như hắn.

    Thấy các bạn nhao nhao Song Tử lập tức sửa lại lời nói của mình.Cánh tay cậu chỉ trỏ về phía Ma Kết để buộc tội nhưng ngay lập tức rút tay lại khi thấy mặt Ma Kết đằng đằng sát khí. Ma Kết bây giờ nhìn cực kì đáng sợ. Hai mắt cậu đỏ ngầu, lại thêm mái tóc trắng hung dữ tăng thêm phần "hoang dã". Đáng sợ là thế mà vẫn có một con nhỏ hồn nhiên lên tiếng:

    - Xời! Đẹp trai quá, quá đỉnh ấy chứ!!!

    Cái kẻ lên tiếng là cái người mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy, Song Ngư! Chỉ có con bé mới có khả năng hồn nhiên như vậy.

    Phải nói rằng khi người ta tức lên thì việc quái khỉ gì cũng làm được. Băng chứng... à nhầm, nhân chứng sống chính là hắn, Ma Kết "đại nhân". Ma Kết hất văng thanh đao của tên quốc vương đặt trên cổ mình, hừng hực lửa giận tiến về phía Song Ngư. Cậu bây giờ chỉ muốn phanh thây, xẻ thịt nó ra cho hả giận. Cậu nghiến răng, bẻ tay răng rắc đứng trước Song Ngư theo cái kiểu mà chỉ cần Song Ngư chạy là sẽ có một cái chết rất "nhẹ".

    Song Ngư giật bắn mình vì "chất lượng âm thanh" nhưng ngay lập tức cô đáp không do dự:

    - Tớ vừa khen cậu đẹp trai đó mà! Hôm nay cậu ấy đẹp trai thật, các cậu nhỉ? - Song Ngư vừa nói vừa quay ra các bạn kiếm đồng minh.

    - Chiêu này cũ rồi Song Ngư - Xử Nữ ngáp dài, bộ dạng cực kì nhàm chán, trái hẳn với ban nãy.

    - Mấy người các cậu vừa thông đồng với nó đúng chứ?

    Ma Kết hầm hừ quay ra nói những người còn lại, ánh mắt câụ như muốn gửi đến họ một lời đe dọa. Tất cả mọi người đều nhao nhao lên lắc đầu nguầy nguậy, chỉ tay thẳng vào Song Ngư:

    - Bọn tớ thề là bọn tớ không quen biết gì "nó"!

    Tất cả đều đồng thanh nói, trừ một người. Phải nói Ma Kết không ngờ rằng, ngoài nó ra còn có một tên "điên" khác đang tồn tại.

    - Tớ, tớ nè! Lúc nãy tớ thông đồng với Song Ngư để bán cậu lấy tiền. Là tớ!

    Bảo Bình vui vẻ lên tiếng, phấn khích như gặp được thần tượng của mình. Bộ dạng không thể nào diễn tả bằng lời, mấy người kia cũng chỉ làm bộ dạng không chấp. Đúng! Ai thèm chấp với mấy kẻ điên.

    - MA KẾT, cẩn thận!

    Song Ngư đột nhiên hét lớn, cô nhảy lên ôm Ma Kết kéo về phía tay phải. Mà Ma Kết cũng rất ăn ý phối hợp nghiêng người theo đồng thời đưa tay túm Song Ngư để tránh cô ngàng ngã. Ngay sau đó, một mũi tên bạc xé gió lướt ngang qua hai người khiến sáu bạn Sao mặt trở lại vẻ nghiêm nghị, thận trọng.

    Nói thế nào đi nữa thì mười hai người họ cũng là bạn chơi với nhau suốt mười năm gắn kết. Tình bạn cực kì khăng khít, luôn quan tâm, nghĩ về nhau mặc dù có hơi lộn xộn bởi những cuộc đánh nhau gây rối vô nghĩa. Hành động cũng là tuyệt đối tin tưởng lẫn nhau... trừ trường hợp ngoại lệ (x_x).

    Như khi nãy chẳng hạn, Ma kết nghe Song Ngư mà nghiêng người không chút do dự nếu không thì cho dù có mười Song Ngư cũng chẳng thể nào kéo nổi Ma Kết nhúc nhích lấy một chút.

    Tứ Minh - tên quốc vương - cầm cung tên, mắt hắn nhìn chằm chằm đám người vượt ngục (chính là sáu tên dị hợm kia). Quá giỏi! Ngần ấy tuổi mà được như vậy. Nhưng giỏi thì sao chứ, không thuộc về hắn thì chỉ có chết. Tứ Minh phất tay, ngay lập tức binh lính phía sau xông lên tấn công những người kia.

    Ma Kết túm cổ Song Ngư, cậu quyết định chạy để đảm bảo an toàn cho cả nhóm. Cả nhóm vội vàng chạy về phía trước mặc dù không biết đấy là đâu. Tuy vậy, Song Ngư vẫn không quên chuyện quan trọng:

    - Ma Kết! Bỏ tớ ra.

    Song Ngư lúc này đang bị Ma Kết xách cổ, thảm hại vô cùng. Vậy mà "hắn" vẫn lạnh tanh:

    - Câm hoặc chết!

    Ma Kết nói vậy làm Song Ngư im bặt, vẻ mặt cô bé cực kì bất bình. Tên này nói được là làm được, rất nguy hiểm. Mà không biết hắn moi đâu ra cái tính bá đạo như vậy chứ! Chẳng biết nó được di truyền từ ba hay má nó nhỉ? Không không... chắc chắn là do bị lây nhiễm bởi môi trường xung quanh rồi! Đáng sợ thật.

    Tứ Minh dẫn theo đoàn quân đuổi theo mấy cái bóng đen phía trước . Sáu cái bóng cứ thoát ẩn thoắt hiện nhưng làm sao mà qua mắt cấm vệ quân được đào tạo nghiêm ngặt bảo vệ hoàng cung chứ? Chịu chết là vừa.

    Trong hoàn cảnh này, Song Ngư bị xách lên mỏi cổ, không màng tính mạng, cô nhóc lại lên tiếng một lần nữa:

    - Ma Kết à... Ma Kết ơi... Ma Kết ới. - Song Ngư nói đến đây chợt nhận ra giọng cô giống như đang khóc thảm thương trong đám tang của Ma kết, cô vội vàng sửa lại. - Thả tớ xuống nào.

    Song Ngư vừa nói vừa đạp hai chân vào không khí, liên tục cầu xin thảm thiết mong nhận được sự thương xót từ Ma Kết. Nhưng Ma Kết là ai chứ? Một kẻ máu lạnh đến kinh người và chắc chắn một điều rằng, trong từ điển của hắn không hề có lòng khoan dung. Đáp lại lời nói ngọt lịm đó, Ma kết chỉ liếc mắt tới cô rồi vẫn phũ phàng như cũ xách cổ cô mà đi. Bàn tay cậu siết chặt hơn trước cho thấy cậu đang tức giận vô cùng. Cậu là ai? Một người tung hoành trong giới hắc đạo mà nay phải chạy chốn chết vì bị mấy tên cổ đại đuổi? Không phải vì lo cho an nguy của cả bọn thì còn lâu cậu mói làm ra việc mất mặt thế này.

    Bỗng nhiên tiếng Song Tử quát lên cảnh báo:

    - Các cậu, phía trước hết đường rồi!

    Vừa rồi Song Tử suýt chút nữa là cắm đầu xuống đấy luôn, cũng may là tên Ma Kết nhanh tay túm ngược lại. Cậu hết hồn định thần lại, mặt tái mét.

    - Oái...

    Sượt!

    Nhân Mã vì không "phanh" kịp nên trượt chân ngã xuống cái vực sâu không đáy. Xử Nữ nhanh tay túm được Nhân Mã nhưng vì Nhân Mã quá nặng mà cô thì là người thế nào? Phải nói cô ăn rất kén chọn, không được béo tốt như "cô ấy" nên bị kéo theo xuống.

    - Này... cẩn thận!

    Bảo Bình cùng Song Tử lao đến cứu hai cô nàng kia. Bảo Bình nắm chặt tay Song Tử, Song Tử nhoài người xuống nắm tay Xử Nữ đang có bám trụ vào viên đá ở sườn núi.

    - Nào... cố lên các cậu.

    Do hôm nay họ vận động quá nhiều nên sức lực suy giảm không hề ít. Còn chưa kể sườn núi rất dốc và hiểm trở. Bốn con người cứ chật vật mãi không lên được. Nhân Mã ở dưới cùng, cô vốn rất sợ ma, xung quanh cô hiện giờ lại toàn bóng đen bao trùm, giói hiu hiu lạnh thổi qua các khe núi rít lên những bản nhạc ghê rợn. Cô nhóc mặt tái xanh, giãy nảy lên làm cả bọn đung đưa, lắc theo.

    - Cậu im nào Nhân Mã. - Xử Nữ quát lên, giọng nói cực kì bực tức. - Cậu mà còn nói tớ buông tay ra đó!

    - Ưm... thôi... thôi. - Nhân Mã sợ sệt la lên.

    Ca bọn đang chật vật, chịu khổ mà Ma Kết vẫn ung dung đứng nhìn mà không chịu làm gì cả. Bức xúc đâng lên đột ngột. Bảo bình hét lên:

    - Còn không mau giúp mọi người đi chứ!

    Vừa hét xong, Bảo Bình như kiệt sức bị kéo xuống. Nhưng... cậu là ai? Chính là Bảo Bình thông minh lại không kém phần nguy hiểm được cả giới hắc bạch nể phục với trò "mưu hèn kế bẩn" (Ngự Miêu: Tự hào gớm!). Cậu tóm lấy chân Ma Kết với cái lí do: "Đã chết thì phải chết chung, ai cho phép cậu ta sống?".

    - Ơ - Ma Kết bất giác mất thăng bằng, cậu nghiêng người làm Song Ngư cũng bị quay vòng vòng.

    - Các cậu nắm chắc nhé! - Ma Kết nghiến răng dùng lực để kéo cả lũ kia lên, nhưng... không kịp.

    - Á... Ma Kết... Hắn...

    Bùm!

    Song Ngư hét lên cảnh báo Ma Kết khi thấy cấm vệ quân và Tứ Minh đuổi đến. Hắn dùng đòn chí mạng đánh tới sáu người đang lơ lưng giữa không trung. Người hứng trọn chưởng đánh chính là... Ma Kết!

    Lực đánh quá mạnh, không kịp đề phòng. Cả sáu người văng lên không trung rồi rơi xuống vách núi để lại tiếng hét kinh hoàng.

    Tứ Minh đứng đó, hắn khẽ mỉm cười đắc thắng. Tà áo giáp của hắn bay theo gió như tiếc thương cho sáu đứa nhóc quậy phá.


    _____End chương 5______


    P/s: Vì mấy tuần gần đây bận ôn thi học kì nên mình chưa đăng chương đúng thời hạn được mong các bạn thông cảm.
     
  17. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    @Mun'sS Xink'sS Vì là fanfic, ta không nói nhiều. Nhưng mà truyện có nhiều hội thoại và các tình tiết chưa sáng tạo, nó vẫn theo một motip như các truyện teen và fanfiction từng thấy.
    Ngoài ra khi viết truyện, có quá nhiều nhân vật thì câu chuyện không thể đạt được chiều sâu. Nhân vật không được nổi bật, không diễn tả được hết nội dung.
     
  18. Độc Huyết Tuyết Dạ

    Độc Huyết Tuyết Dạ Cây bút kinh nghiệm
    • 93/113

    Cảm ơn bạn đã góp ý, khi nào rảnh mình sẽ sửa. Thân!
     
  19. Ngọc Nhi Tử Băng

    Ngọc Nhi Tử Băng Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Những điều Vĩ nói Băng cũng có nghĩ đến rồi và đang cố sửa.

    Vấn đề đối thoại, bởi vì là fanfic lên nếu chỉ hành động không thôi thì sẽ không thể nổi hết các nhân vật lên được. Hơn nữa các đối thoại Băng cũng đang rất hạn chế.

    Về nội tâm nhân vật. Vì có những mười hai người nên nội tâm sâu cũng khá khó, nếu sâu ở người này thì tất nhiên những người khác sẽ rất mờ, truyện cũng rất rối.

    Vấn đề cuối cùng, truyện này Băng nghĩ và viết lâu rồi, mấy tình tiết đầu tiên mặc dù cũ nhưng liên quan mật thiết đến các chi tiết mới ở sau, sửa cũng là cả một quá trình.

    Cảm ơn Vĩ đọc và nhận xét nhé!
     
  20. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Tĩnh tâm thanh tịnh
    • 93/98

    :) Ta đón chờ các chương sau và sê beta lại cụ thể khi có thời gian. Cố gắng nhé!
     

Chia sẻ trang này